Tôn Đức Thắng – Tuổi thơ và quê hương Nam Bộ
Tuổi thơ tại An Giang và truyền thống yêu nước của quê hương đã góp phần hình thành nhân cách Tôn Đức Thắng.
Tôn Đức Thắng sinh ngày 20/8/1888 tại Cù lao Ông Hổ, thuộc làng An Hòa, tổng Định Thành, tỉnh Long Xuyên, nay thuộc thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang. Ông sinh ra trong một gia đình nông dân có truyền thống yêu nước. Quê hương Nam Bộ khi đó vẫn chịu sự thống trị của thực dân Pháp, trong khi nhiều phong trào đấu tranh chống ngoại xâm từng diễn ra mạnh mẽ tại khu vực này.
Từ nhỏ, Tôn Đức Thắng đã được chứng kiến cuộc sống khó khăn của người dân dưới chế độ thuộc địa. Những câu chuyện về các cuộc khởi nghĩa và những người yêu nước như Trương Định, Nguyễn Trung Trực, Thủ Khoa Huân cũng góp phần hun đúc tinh thần yêu nước của ông.
Gia đình và quê hương có ảnh hưởng quan trọng đến quá trình hình thành nhân cách của Tôn Đức Thắng. Ông được giáo dục về tinh thần lao động, lòng yêu thương con người và ý thức trách nhiệm với cộng đồng.
Sau khi học xong bậc tiểu học, năm 1906, do không có điều kiện tiếp tục học trung học, Tôn Đức Thắng rời quê lên Sài Gòn để học nghề tại Trường Bách Nghệ. Đây là bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời ông. Từ môi trường làng quê Nam Bộ, ông bước vào một đô thị lớn, nơi tập trung đông công nhân và cũng là trung tâm của nhiều hoạt động kinh tế, chính trị.
Quá trình học nghề và làm việc sau này giúp ông tiếp xúc trực tiếp với giai cấp công nhân. Từ đó, Tôn Đức Thắng dần hình thành nhận thức về tổ chức công nhân và phong trào đấu tranh của người lao động.
Những năm tháng tuổi trẻ tại quê hương và Sài Gòn đã đặt nền móng cho con đường hoạt động cách mạng lâu dài của Tôn Đức Thắng.


