Khác

Tôn Thất Thuyết – Ngọn lửa Cần Vương và lòng kiên trung bất diệt

Lịch sử dân tộc Việt Nam thế kỷ XIX ghi dấu những trang sử đầy biến động và đau thương khi thực dân Pháp nổ súng xâm lược, từng bước áp đặt ách đô hộ lên bờ cõi Đại Việt. Giữa bối cảnh triều đình phong kiến phân hóa, có những người chọn con đường cầu hòa nhu nhược, nhưng cũng có những bậc trung thần thà chịu tan xương nát thịt chứ nhất quyết không chịu làm nô lệ. Tham gia cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa”, khi lật mở những chương sử oai hùng của phong trào Cần Vương, trái tim thế hệ trẻ hôm nay không khỏi nghiêng mình kính cẩn trước hình tượng một vị đại thần kiệt xuất, người đã dùng cả cuộc đời và vận mệnh gia tộc để thắp lên ngọn lửa kháng chiến vĩ đại của dân tộc: Phụ chính Đại thần Tôn Thất Thuyết

TP. Hồ Chí Minh18/09/2026Đoàn Phường Dương Nỗ (Đoàn phường Dương Nỗ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra tại mảnh đất cố đô Phú Mộng (Huế) trong một gia đình hoàng tộc, Tôn Thất Thuyết mang sẵn trong mình tư chất võ tướng và lòng nồng nàn yêu nước. Khi giữ chức Thượng thư bộ Binh, Phụ chính đại thần dưới triều Nguyễn, ông chính là linh hồn của "phái chủ chiến". "Thời hoa lửa" của ông bùng cháy khốc liệt nhất vào đêm mùng 5, rạng sáng ngày 6 tháng 7 năm 1885, khi ông quyết định chủ động nổ súng tấn công đồn Mang Cá và tòa Khâm sứ Pháp tại Huế. Dù cuộc binh biến không thành do sự chênh lệch hỏa lực, Tôn Thất Thuyết vẫn kiên cường phò tá vị vua trẻ yêu nước Hàm Nghi xuất kinh, hướng về vùng núi rừng Quảng Trị lánh nạn và xây dựng căn cứ kháng chiến lâu dài.

Chính tại căn cứ Tân Sở, vào ngày 13 tháng 7 năm 1885, Tôn Thất Thuyết đã thay lời vua Hàm Nghi hạ Chiếu Cần Vương – lời hịch cứu nước thiêng liêng lay động hàng triệu trái tim đồng bào. Ngọn lửa Cần Vương từ vùng núi rừng miền Trung đã nhanh chóng thổi bùng khắp ba kỳ, trở thành bệ phóng cho hàng loạt cuộc khởi nghĩa vũ trang lừng lẫy của các văn thân, sĩ phu và nhân dân yêu nước. Không còn là một vị quan quyền quý chốn cung đình, Tôn Thất Thuyết khoác lên mình manh áo vải, cùng nghĩa quân nếm mật nằm gai, bám trụ giữa rừng sâu để bảo vệ nhà vua và chủ quyền đất nước.

Thế nhưng, điều khắc họa nên tượng đài bất tử mang tên Tôn Thất Thuyết chính là bi kịch bi tráng của tấm lòng "Toàn gia ái quốc". Để giữ vững ngọn lửa cách mạng, gia đình ông đã phải đánh đổi bằng những hy sinh tột cùng. Hai người con trai của ông là Tôn Thất Đàm và Tôn Thất Tiệp đã anh dũng ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ để bảo vệ vua Hàm Nghi. Thân phụ, lính tử thân tín và nhiều người thân trong gia tộc của ông cũng lần lượt hy sinh trong làn đạn của kẻ thù. Cho đến những năm tháng cuối đời bôn ba nơi đất khách quê người để tìm kiếm viện binh, chịu cảnh quản thúc ngặt nghèo, ông vẫn luôn hướng trái tim đau đáu về quê hương. Hình ảnh vị lão tướng bất lực múa gươm chém vào các tảng đá trong vườn nơi viễn xứ – được nhân dân gọi là "Đả thạch lão" – chính là minh chứng cho một ngọn lửa yêu nước cuồn cuộn, không bao giờ nguôi tắt cho đến hơi thở cuối cùng.

Tôn Thất Thuyết qua đời năm 1913, nhưng di sản và ngọn lửa chí khí của ông thì trường tồn cùng sông núi. Câu chuyện thời hoa lửa của ông nhắc nhở thế hệ trẻ ngày hôm nay một bài học sâu sắc về sự tận hiến vô điều kiện cho Tổ quốc, về tinh thần đặt đại nghĩa của quốc gia lên trên hết thảy mọi vinh hoa và lợi ích cá nhân.

Là thế hệ trẻ được sinh ra và lớn lên trong hòa bình, được thừa hưởng độc lập tự do từ máu xương của tiền nhân, chúng tôi nguyện tiếp bước "ngọn lửa kiên trung" của Phụ chính Đại thần Tôn Thất Thuyết. Yêu nước ngày nay không chỉ là sẵn sàng đứng lên khi Tổ quốc cần, mà là đem hết tri thức, sức trẻ và lòng nhiệt huyết để bảo vệ vẹn toàn bờ cõi, xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh, hùng cường trong kỷ nguyên mới, xứng đáng với sự hy sinh vĩ đại của gia tộc người anh hùng kiệt xuất.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tôn Thất Thuyết – Ngọn lửa Cần Vương và lòng kiên trung bất diệt | Câu chuyện thời hoa lửa