Người có công giúp đỡ cách mạng

TỔNG BÍ THƯ HÀ HUY TẬP: TRỌN ĐỜI CỐNG HIẾN VÌ ĐỘC LẬP DÂN TỘC

Thái Nguyên15/08/2026Lê Thị Thanh Vân ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TỔNG BÍ THƯ HÀ HUY TẬP: TRỌN ĐỜI CỐNG HIẾN VÌ ĐỘC LẬP DÂN TỘC

"Sau khi tôi mất rồi... chớ xem tôi là người đã chết" – chỉ một câu nói ngắn ngủi trong bức thư gửi về cho gia đình, nhưng đủ sức làm rung động và khiến hàng triệu trái tim người con đất Việt phải lặng đi trước khí phách của vị Tổng Bí thư trẻ tuổi.

Sinh ngày 24/4/1906 trong một gia đình nhà nho nghèo tại làng Kim Nặc, tổng Thổ Ngọa (nay là xã Cẩm Hưng, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh), đồng chí Hà Huy Tập là con của cụ Hà Huy Tương – một cử nhân chọn ở quê dạy học, làm thuốc và bà Nguyễn Thị Lộc – người phụ nữ nông dân cần cù, chất phác.

Được hun đúc từ truyền thống quê hương giàu lòng yêu nước, ông tốt nghiệp hạng ưu Trường Quốc học Huế năm 1923, rồi vào Nha Trang dạy học và bắt đầu tham gia các tổ chức yêu nước như Hội Phục Việt (Hội Hưng Nam).

Từ năm 1927 đến 1929, ông rời Sài Gòn sang Trung Quốc rồi sang Liên Xô học tập tại Trường Đại học Phương Đông để trau dồi lý luận cách mạng. Trong giai đoạn 1933–1935, ông cùng các đồng chí Lê Hồng Phong, Nguyễn Thị Minh Khai thành lập Ban Chỉ huy ở ngoài của Đảng nhằm khôi phục lại các cơ sở cách mạng trong nước sau cao trào Xô viết Nghệ Tĩnh.

Tháng 10/1936, khi mới 30 tuổi, đồng chí Hà Huy Tập chính thức được bầu làm Tổng Bí thư của Đảng. Trong gần 2 năm giữ cương vị người đứng đầu (10/1936 – 03/1938), ông đã cùng tập thể Ban Chấp hành Trung ương chèo lái con thuyền cách mạng vượt qua muôn vàn phong ba: tích cực gầy dựng lại hệ thống tổ chức Đảng ở cả ba miền Bắc - Trung - Nam, soạn thảo nhiều văn kiện, sách báo lý luận sắc bén củng cố niềm tin cho Nhân dân, và trở thành hạt nhân đoàn kết lãnh đạo phong trào đấu tranh dân chủ.

Ngày 1/5/1938, đồng chí bị quân Pháp bắt tại Sài Gòn và đến ngày 25/3/1941, tòa án quân sự đặc biệt Sài Gòn tuyên án tử hình ông với lý do "chịu trách nhiệm tinh thần về cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ". Đứng trước tòa án thực dân, vị Tổng Bí thư dõng dạc tuyên bố đanh thép: "Tôi chẳng có gì phải hối tiếc. Nếu còn sống, tôi vẫn sẽ tiếp tục hoạt động!".

Sáng ngày 28/8/1941, tại pháp trường Hóc Môn (Gia Định), đồng chí Hà Huy Tập – khi ấy mới trọn 35 tuổi – đã hiên ngang đối diện với cái chết bằng một phong thái bình thản đến kỳ lạ, không một chút run sợ, không một lời oán than. Trong bức thư cuối cùng, ông nhẹ nhàng ví sự ra đi của mình như một "chuyến đi xa vô hạn" và dặn dò người thân chớ xem mình là người đã chết. Trước hàng họng súng đen ngòm của quân thù, ông cùng các đồng chí Nguyễn Văn Cừ, Võ Văn Tần, Nguyễn Thị Minh Khai, Phan Đăng Lưu kiên quyết không đồng ý bịt mắt, hiên ngang bước tới và cất cao tiếng hô khẩu hiệu cách mạng vang vọng không gian cho đến những giây phút cuối cùng.

Có những con người tuy tuổi đời dừng lại khi còn rất trẻ, nhưng lý tưởng sống và khí phách kiên cường của họ đã trở thành bất tử. Đồng chí Hà Huy Tập ngã xuống ở tuổi 35 tràn đầy tài năng, nhưng tinh thần yêu nước, lòng trung kiên và niềm tin sắt đá của ông sẽ mãi mãi là ngọn lửa soi đường cho các thế hệ mai sau

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn