Tổng Bí Thư Lê Hồng Phong
Họ và tên: Lê Hồng Phong (Lê Huy Doãn). Năm sinh: 1902 - Năm hy sinh: 1942. Quê quán: Hưng Nguyên, Nghệ An. Chức vụ: Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Đông Dương. Sự kiện: Bị đày ra Côn Đảo, hy sinh do bị tra tấn dã man.
Tổng Bí thư Lê Hồng Phong.
I. THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ và tên: Lê Hồng Phong (Lê Huy Doãn).
Năm sinh: 1902 - Năm hy sinh: 1942.
Quê quán: Hưng Nguyên, Nghệ An.
Chức vụ: Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Đông Dương.
Sự kiện: Bị đày ra Côn Đảo, hy sinh do bị tra tấn dã man.
LỜI TRĂNG TRỐI TRONG CHUỒNG CỌP CÔN ĐẢO
Lê Hồng Phong là một trong những nhà lãnh đạo kiệt xuất nhất của cách mạng Việt Nam thời kỳ đầu. Từng tốt nghiệp trường Không quân ở Liên Xô, mang tư duy chiến lược nhạy bén, ông là người chèo lái con thuyền cách mạng trong những năm tháng bị thực dân Pháp khủng bố trắng. Năm 1940, ông bị mật thám Pháp bắt tại Sài Gòn. Biết ông là nhân vật cốt cán của Đảng Cộng sản, thực dân Pháp đã dùng mọi cực hình tra tấn nhưng không thu được kết quả, bèn đày ông ra "Địa ngục trần gian" Côn Đảo.
Tại Côn Đảo, bọn chúa đảo và cai ngục nhận lệnh từ cấp trên: Phải đánh đập, đày đọa Lê Hồng Phong cho đến chết. Chúng biệt giam ông vào hầm tối, khóa chân bằng cùm sắt nặng nề, ăn cơm bằng gạo hẩm trộn cát và cá ươn. Hàng ngày, cai ngục lôi ông ra sân đánh đập tàn nhẫn bằng roi cá đuối, gậy sắt. Thân thể ông đầy rẫy những vết thương rỉ máu, có những lúc thịt nát xương tan, ông ngất lịm đi, chúng hắt nước lạnh cho tỉnh rồi lại đánh tiếp.
Nhưng trước những đòn roi bạo chúa ấy, Lê Hồng Phong vẫn ngẩng cao đầu. Ông thường xuyên động viên anh em tù nhân: "Bọn chúng có thể đày đọa thân xác chúng ta, nhưng không thể đập tan được lý tưởng của người cộng sản". Ông biến xà lim thành lớp học chính trị, tổ chức tuyệt thực phản đối chế độ nhà tù hà khắc. Sự kiên cường của ông làm bọn cai ngục vừa sợ hãi vừa điên cuồng trút đòn thù.
Sáng ngày 06/9/1942, sau một trận đòn chí mạng của bọn ăng-lê, sức khỏe của Lê Hồng Phong hoàn toàn suy kiệt. Các bạn tù rớt nước mắt khi thấy ông gầy gò chỉ còn da bọc xương, thở thoi thóp trên nền xi măng ẩm ướt. Biết mình không thể qua khỏi, ông gọi những người đồng chí lại gần, cố gắng dồn chút hơi tàn cuối cùng để dặn dò. Giọng ông thều thào nhưng vô cùng rành rọt, đanh thép: "Xin chào tất cả các đồng chí. Nhờ các đồng chí nói với Đảng rằng, tới giờ phút cuối cùng, Lê Hồng Phong vẫn một lòng tin tưởng ở thắng lợi vẻ vang của cách mạng".
Nói xong câu nói lịch sử ấy, ông nhẹ nhàng khép lại đôi mắt. Lê Hồng Phong đã ra đi, nhưng lời trăng trối của ông đã trở thành ngọn lửa bất diệt, thắp sáng niềm tin cho hàng ngàn tù nhân chính trị Côn Đảo tiếp tục chiến đấu cho đến ngày đất nước toàn thắng.
Cái chết của Tổng Bí thư Lê Hồng Phong tại Côn Đảo là bản hùng ca bi tráng nhất về khí tiết của người cộng sản. Kẻ thù có thể hủy hoại thể xác, nhưng lý tưởng và niềm tin thì vĩnh viễn không thể bị bẻ gãy.
Câu chuyện này là lời nhắc nhở sâu sắc về cái giá của độc lập, tự do. Dưới sự tàn khốc của nhà tù đế quốc, sức chịu đựng của con người đã đạt tới ngưỡng siêu nhiên nhờ vào một niềm tin tuyệt đối vào tương lai tất thắng của dân tộc. Tôi luôn lấy tấm gương của ông để giáo dục đoàn viên thanh niên về ý chí kiên định: Khi đã chọn đúng con đường, phải kiên trì và vững tin đến cùng, dù phải đối mặt với thử thách khắc nghiệt nhất.


