Bài viết

TỔNG BÍ THƯ NGUYỄN PHÚ TRỌNG - NHÂN CÁCH SĨ PHU GIỮA LÒNG NHÂN LOẠI 

Hải Phòng12/01/2026Đoàn phường Lê Chân (Đoàn phường Lê Chân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGUYỄN PHÚ TRỌNG: NHÂN CÁCH SĨ PHU GIỮA LÒNG NHÂN LOẠI

Có những con người mà sự vĩ đại không nằm ở chức quyền cao nhất, mà ở sự nhất quán của nhân cách qua thăng trầm thời đại. Với cố Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng, chân dung ấy hiện lên rõ nét nhất qua ký ức của những người bạn đồng môn Khoa Văn khóa 8, trường Đại học Tổng hợp Hà Nội.

Những năm tháng "nếm mật nằm gai" tại chiến khu sơ tán

Ngược dòng thời gian về năm 1963, chàng thanh niên Nguyễn Phú Trọng bước chân vào cổng trường đại học. Lớp Văn khóa 8 khi ấy là một tập thể đặc biệt: đông đảo nhất khóa, quy tụ từ những học sinh giỏi văn miền Bắc, sinh viên từ Đông Âu chuyển về đến những người từ trường Đại học Văn hóa gửi sang.

Cuộc đời sinh viên của ông gắn liền với những cuộc di chuyển theo vận mệnh đất nước:

  • Từ trường Trung học Trung Hoa chuyển vào Ký túc xá Mễ Trì.

  • Năm 1966: Năm học cuối cùng, cả lớp sơ tán lên xã Vạn Thọ, huyện Đại Từ, tỉnh Bắc Thái (nay là Thái Nguyên).

  • Giữa thung lũng Tràng Dương, suối Đôi hay núi Tương Tư, sinh viên Nguyễn Phú Trọng khi ấy hiện lên là một "chàng trai nông thôn chân chỉ". Không đàn hát, không tài lẻ hoa mỹ, ông chinh phục bạn bè bằng sự kỷ luật tuyệt đối: áo bỏ trong quần, tóc cắt cao, đi dép đủ quai và luôn có mặt trước giờ họp. Chính sự nghiêm cẩn và kết quả học tập xuất sắc đã đưa ông tới vị trí Bí thư Chi đoàn lớp vào năm thứ hai đại học.

    "Đường đời muôn vạn nẻo, tình đồng môn là mãi mãi"

    Năm 1967, khóa 8 tốt nghiệp giữa khói lửa chiến tranh. Hơn nửa số sinh viên đã xếp bút nghiên vào chiến trường ngay sau khi làm khóa luận năm thứ 3. Chỉ còn khoảng 30 người, trong đó có sinh viên Nguyễn Phú Trọng, ở lại hoàn thành khóa luận cuối cùng trước khi nhận nhiệm vụ.

    Bẵng đi hơn 30 năm chiến tranh và tái thiết, phải đến năm 2000, những người bạn già mới có dịp hội ngộ thường xuyên. Lúc này, khoảng cách giữa một vị chính khách hàng đầu với những người bạn đã nghỉ hưu dường như không tồn tại. Ông từng khẳng định: “Mỗi người chúng ta có vị trí xã hội khác nhau, nhưng điều quý nhất là tình thầy trò, đồng môn”.

    Những câu chuyện đời thường về ông khiến ai nấy đều xúc động:

    • Sự chu đáo: Sau 6 năm ra trường, ông vẫn nhớ và hỏi thăm người anh trai đã mất của một người bạn cùng lớp.

  • Sự giản dị: Ông từng tự đèo vợ bằng xe máy đi thăm thầy giáo cũ tại trường Nguyễn Gia Thiều. Thậm chí, trong một buổi họp lớp, ông đã nhờ bạn đến đón bằng xe máy thay vì dùng xe công vụ.

  • Tính liêm khiết: Khi làm Chủ tịch Quốc hội, về thăm lại nơi sơ tán cũ tại Thái Nguyên, ông dặn địa phương không đón tiếp linh đình: “Tôi là cựu sinh viên về thăm bà con đùm bọc, đề nghị không đón tiếp”. Món quà là chiếc tivi tặng xã cũng được ông khiêm tốn ghi danh nghĩa là "quà của lớp Văn 8".

  • Nhân cách của bậc sĩ phu chân chính

    Khi đã đứng trên đỉnh cao quyền lực, giữa những lời chúc tụng khi đắc cử Tổng Bí thư, ông vẫn nhẹ nhàng bảo: “Đó là nhiệm vụ được giao, còn đến họp lớp, tôi cũng chỉ như mọi anh chị em khác”. Ông vẫn đóng quỹ lớp đầy đủ, đúng kỳ, vẫn trân trọng trao quà cho thầy cô như thuở đôi mươi.

    Người "đốt lò" vĩ đại, người quyết liệt bài trừ tham nhũng, hóa ra lại là người lặng lẽ vác bình điện cho bạn diễn kịch năm xưa. Những chi tiết nhỏ bé ấy khẳng định một chân lý: Chức tước chỉ là phù hoa, chỉ có nhân cách và tình nghĩa là còn mãi.

    Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng chính là minh chứng sống động cho hình ảnh một bậc sĩ phu hiện đại: Trọng nhân phẩm, khinh hư danh và suốt đời tận hiến cho lý tưởng.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn