TỔNG BÍ THƯ TRẦN PHÚ “HÃY GIỮ VỮNG CHÍ KHÍ CHIẾN ĐẤU”
Trong những ngày hè oi ả của năm 1926 tại Quảng Châu, một chàng thanh niên có dáng người mảnh khảnh nhưng đôi mắt sáng rực trí tuệ bước vào lớp học của Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên. Đó là Trần Phú, người thầy giáo trẻ vừa quyết định rời bỏ bục giảng ở Vinh để dấn thân vào con đường cứu nước đầy hiểm nguy.
Tại đây, anh đã gặp Nguyễn Ái Quốc. Cuộc gặp gỡ định mệnh ấy không chỉ thay đổi cuộc đời người thanh niên họ Trần mà còn đặt nền móng cho vận mệnh dân tộc. Nhận thấy tư chất thông minh và ý chí kiên định của Trần Phú, Nguyễn Ái Quốc đã cử anh sang học tại Trường Đại học Phương Đông ở Liên Xô. Tại cái nôi của cách mạng vô sản thế giới, anh đã hấp thụ tinh hoa lý luận và rèn luyện bản lĩnh chính trị sắc bén.
Năm 1930, Trần Phú bí mật về nước. Giữa tiếng sóng vỗ của vùng biển Hong Kong và những căn nhà lá đơn sơ tại Việt Nam, anh miệt mài bên ngọn đèn dầu để dự thảo bản “Luận cương Chính trị”. Từng dòng chữ hiện lên như kim chỉ nam, xác định rõ con đường đánh đổ đế quốc và phong kiến. Tháng 10 năm đó, ở tuổi 26, anh được bầu làm Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng.
Nhưng bão táp ập đến. Tháng 4 năm 1931, giữa lòng Sài Gòn sôi động, mật thám Pháp đã vây bắt được anh tại một cơ sở bí mật trên đường Champagne. Trong những phòng tra tấn khốc liệt tại bốt Catinat, kẻ thù dùng mọi thủ đoạn từ dụ dỗ đến đòn roi tàn bạo nhất để khuất phục người đứng đầu Đảng. Chúng bỏ đói, đánh đập cho đến khi anh ngất đi rồi lại dội nước lạnh cho tỉnh, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đầy uy nghiêm hoặc những lời đanh thép khẳng định lý tưởng.
Sức khỏe anh suy kiệt nhanh chóng do chế độ lao tù khắc nghiệt và căn bệnh lao phổi tái phát trầm trọng. Những ngày cuối cùng tại nhà thương Chợ Quán, biết mình không qua khỏi, Trần Phú nắm chặt tay những đồng chí xung quanh. Hơi thở đứt quãng nhưng ánh mắt anh vẫn rực cháy một niềm tin mãnh liệt vào ngày mai thắng lợi. Anh dồn hết sức tàn, để lại lời nhắn nhủ bất hủ đã trở thành lời thề của mọi đảng viên:
“Hãy giữ vững chí khí chiến đấu!”
Ngày 6 tháng 9 năm 1931, Trần Phú trút hơi thở cuối cùng khi mới 27 tuổi. Anh ra đi giữa lúc bình minh của cách mạng còn chưa ló rạng, nhưng ngọn lửa từ lời nhắn nhủ ấy đã lan tỏa, rèn giũa nên ý chí sắt đá cho biết bao thế hệ người con Việt Nam trên con đường giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc.
Trong những ngày hè oi ả của năm 1926 tại Quảng Châu, một chàng thanh niên có dáng người mảnh khảnh nhưng đôi mắt sáng rực trí tuệ bước vào lớp học của Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên. Đó là Trần Phú, người thầy giáo trẻ vừa quyết định rời bỏ bục giảng ở Vinh để dấn thân vào con đường cứu nước đầy hiểm nguy.
Tại đây, anh đã gặp Nguyễn Ái Quốc. Cuộc gặp gỡ định mệnh ấy không chỉ thay đổi cuộc đời người thanh niên họ Trần mà còn đặt nền móng cho vận mệnh dân tộc. Nhận thấy tư chất thông minh và ý chí kiên định của Trần Phú, Nguyễn Ái Quốc đã cử anh sang học tại Trường Đại học Phương Đông ở Liên Xô. Tại cái nôi của cách mạng vô sản thế giới, anh đã hấp thụ tinh hoa lý luận và rèn luyện bản lĩnh chính trị sắc bén.
Năm 1930, Trần Phú bí mật về nước. Giữa tiếng sóng vỗ của vùng biển Hong Kong và những căn nhà lá đơn sơ tại Việt Nam, anh miệt mài bên ngọn đèn dầu để dự thảo bản “Luận cương Chính trị”. Từng dòng chữ hiện lên như kim chỉ nam, xác định rõ con đường đánh đổ đế quốc và phong kiến. Tháng 10 năm đó, ở tuổi 26, anh được bầu làm Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng.
Nhưng bão táp ập đến. Tháng 4 năm 1931, giữa lòng Sài Gòn sôi động, mật thám Pháp đã vây bắt được anh tại một cơ sở bí mật trên đường Champagne. Trong những phòng tra tấn khốc liệt tại bốt Catinat, kẻ thù dùng mọi thủ đoạn từ dụ dỗ đến đòn roi tàn bạo nhất để khuất phục người đứng đầu Đảng. Chúng bỏ đói, đánh đập cho đến khi anh ngất đi rồi lại dội nước lạnh cho tỉnh, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đầy uy nghiêm hoặc những lời đanh thép khẳng định lý tưởng.
Sức khỏe anh suy kiệt nhanh chóng do chế độ lao tù khắc nghiệt và căn bệnh lao phổi tái phát trầm trọng. Những ngày cuối cùng tại nhà thương Chợ Quán, biết mình không qua khỏi, Trần Phú nắm chặt tay những đồng chí xung quanh. Hơi thở đứt quãng nhưng ánh mắt anh vẫn rực cháy một niềm tin mãnh liệt vào ngày mai thắng lợi. Anh dồn hết sức tàn, để lại lời nhắn nhủ bất hủ đã trở thành lời thề của mọi đảng viên:
“Hãy giữ vững chí khí chiến đấu!”
Ngày 6 tháng 9 năm 1931, Trần Phú trút hơi thở cuối cùng khi mới 27 tuổi. Anh ra đi giữa lúc bình minh của cách mạng còn chưa ló rạng, nhưng ngọn lửa từ lời nhắn nhủ ấy đã lan tỏa, rèn giũa nên ý chí sắt đá cho biết bao thế hệ người con Việt Nam trên con đường giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc.



