Bài viết

Tòng Thị Khong

Anh Thắng đều sinh ra và lớn lên ở bản Bó Phứa (phường Chiềng An, thành phố Sơn La). Tuy nhiên, vì anh Thắng hơn chị nhiều tuổi, lại đi học sớm nên cho tới tận năm chị lớp 11, thông qua người cậu của mình (cũng là đồng đội của anh Thắng), hai người mới biết nhau. Vì anh Thắng đã lớn tuổi nên hai người kết hôn ngay sau khi chị Khong tốt nghiệp lớp 12. Một năm sau đó, con trai Lù Công Hiếu ra đời trong niềm hạnh phúc của hai vợ chồng. Trong suy nghĩ của chị Khong, anh Thắng là người rất bản lĩnh và có suy nghĩ rất tiến bộ. Anh đã kiên trì 3 năm liền để thi đỗ Học viện Biên phòng. Tốt nghiệp, anh nhận công tác và mải miết lo công việc nên gần 30 tuổi mới lập gia đình. Sau đám cưới, chị Khong theo chồng vào ở địa bàn Đồn Biên phòng Mường Lạn, vừa phát triển kinh tế gia đình, vừa nuôi con để làm hậu phương vững chắc cho chồng yên tâm công tác. Mỗi lần về nhà, thấy vợ phải tất bật việc nấu rượu, trồng rau nuôi lợn, anh đã nói: “Phải đi học thôi em ạ. Em không có sức để làm những việc nặng nhọc này”. Nói là làm, anh quyết định “dọn nhà” đưa vợ từ biên giới về thành phố. 2 vợ chồng quyết định làm nhà, thế nhưng, lương của anh cũng chỉ đủ nuôi con và vợ đi học, không tiết kiệm được bao nhiêu. Bố mẹ đều nghèo, hai vợ chồng bảo nhau xin cột về dựng, rồi chặt che, đan phên, lấy rơm trộn với bùn để trát vách. Căn nhà được hoàn thành, tuy đơn sơ nhưng chưa khi nào thiếu vắng tiếng cười. Rồi năm 2009 chị Khong tốt nghiệp Trường Cao đẳng Y tế Sơn La, chuẩn bị nộp hồ sơ xin việc. Những tưởng cuộc sống từ đây sẽ ổn, thế nhưng anh Thắng đã mãi mãi ra đi trong lúc truy bắt tội phạm.

Sơn La14/08/2026Huỳnh Phương Uyên (Bắc Ruộng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thị Khong và anh Thắng đều sinh ra và lớn lên ở bản Bó Phứa (phường Chiềng An, thành phố Sơn La). Tuy nhiên, vì anh Thắng hơn chị nhiều tuổi, lại đi học sớm nên cho tới tận năm chị lớp 11, thông qua người cậu của mình (cũng là đồng đội của anh Thắng), hai người mới biết nhau. Vì anh Thắng đã lớn tuổi nên hai người kết hôn ngay sau khi chị Khong tốt nghiệp lớp 12. Một năm sau đó, con trai Lù Công Hiếu ra đời trong niềm hạnh phúc của hai vợ chồng. Trong suy nghĩ của chị Khong, anh Thắng là người rất bản lĩnh và có suy nghĩ rất tiến bộ. Anh đã kiên trì 3 năm liền để thi đỗ Học viện Biên phòng. Tốt nghiệp, anh nhận công tác và mải miết lo công việc nên gần 30 tuổi mới lập gia đình.

Sau đám cưới, chị Khong theo chồng vào ở địa bàn Đồn Biên phòng Mường Lạn, vừa phát triển kinh tế gia đình, vừa nuôi con để làm hậu phương vững chắc cho chồng yên tâm công tác. Mỗi lần về nhà, thấy vợ phải tất bật việc nấu rượu, trồng rau nuôi lợn, anh đã nói: “Phải đi học thôi em ạ. Em không có sức để làm những việc nặng nhọc này”. Nói là làm, anh quyết định “dọn nhà” đưa vợ từ biên giới về thành phố. 2 vợ chồng quyết định làm nhà, thế nhưng, lương của anh cũng chỉ đủ nuôi con và vợ đi học, không tiết kiệm được bao nhiêu. Bố mẹ đều nghèo, hai vợ chồng bảo nhau xin cột về dựng, rồi chặt che, đan phên, lấy rơm trộn với bùn để trát vách. Căn nhà được hoàn thành, tuy đơn sơ nhưng chưa khi nào thiếu vắng tiếng cười. Rồi năm 2009 chị Khong tốt nghiệp Trường Cao đẳng Y tế Sơn La, chuẩn bị nộp hồ sơ xin việc. Những tưởng cuộc sống từ đây sẽ ổn, thế nhưng anh Thắng đã mãi mãi ra đi trong lúc truy bắt tội phạm.

Những năm qua, chị Tòng Thị Khong và con trai luôn nhận được sự quan tâm của thủ trưởng, đơn vị và đồng chí, đồng đội. Từ khi nhận công tác tại Đồn Biên phòng Chiềng On, chỉ huy đơn vị, đồng đội luôn tạo điều kiện để Thiếu tá QNCN Tòng Thị Khong có thể hoàn thành tốt nhiệm vụ nhưng vẫn có thời gian chăm sóc, nuôi dưỡng con. Ngày 20-7 vừa qua, Ban Chỉ huy BĐBP tỉnh Sơn La đã tới thăm hỏi và trao 80 triệu đồng do Bộ tư lệnh Bộ đội Biên phòng tặng để Thiếu tá QNCN Tòng Thị Khong sửa chữa nhà ở và cũng là nơi thờ cúng liệt sĩ Lù Công Thắng. Ai cũng tin chắc rằng, người cán bộ Biên phòng đã hy sinh thân mình cho sự nghiệp bảo vệ chủ quyền, an ninh biên giới quốc gia luôn cảm thấy ấm lòng khi cuộc sống của gia đình mình luôn đong đầy tình nghĩa đồng đội.sự hy sinh của Anh hùng LLVT nhân dân, liệt sĩ Lù Công Thắng đã được Thượng tá Hà Văn Chinh (nguyên Phó trưởng phòng Phòng, chống ma túy và tội phạm BĐBP tỉnh Sơn La) viết thành lời ca trong ca khúc “Truy theo dấu vết”. Những lời ca mộc mạc nhưng khắc họa rõ nét về người cán bộ, chiến sĩ làm nhiệm vụ phòng, chống tội phạm ma túy. “Bước chân anh lặng lẽ, trong đêm mưa gió lạnh, cháy sáng những ánh mắt, truy theo dấu vết đường dây. Chúng tôi đi tuần tra, chúng tôi đi mật phục, hiệp đồng phá án, triệt phá tan những đường dây, tội phạm biên giới, từ sớm từ xa, em ơi em có biết, người lính dẫu thời bình, còn đó những hy sinh… Dù cho anh ngã xuống, giọt máu hóa màu hoa, hòa màu cờ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn