Trả lại bình yên cho dải đất biên cương
Kỳ 4 – Khai mở niềm tin, thắp sáng hy vọng
QK2 – Ở nơi biên viễn mây quẩn quanh những ngọn núi dựng đứng, Tùng Vài hiện như một miền đất vừa thức dậy sau giấc ngủ dài của thời gian. Gió từ triền đá thổi xuống mang theo hơi lạnh của núi rừng. Đứng giữa khoảng lặng của thiên nhiên hùng vĩ, chúng tôi cảm nhận rõ rệt từng nhịp thở của vùng đất còn mang trong mình những vết thương chiến tranh. Và cũng chính nơi ấy, những bóng áo xanh của bộ đội công binh lặng lẽ hiện lên – nhỏ bé trước thiên nhiên rộng lớn nhưng lớn lao trước tấm lòng son sắt, sự bản lĩnh gửi vào từng bước chân dò tìm hiểm nguy. Từ khoảnh khắc ấy, chúng tôi hiểu rằng câu chuyện về Tùng Vài không chỉ là câu chuyện của núi rừng và bom mìn, mà còn là câu chuyện về niềm tin, ý chí, về những con người đã chọn bước vào gian khó để mở lối cho ngày mai được bình yên.
Bộ đội công binh tập kết bom, mìn, vật nổ sau khi đã ra phá.Bình minh ở Tùng Vài, mặt trời như buông chậm lại trên những dãy núi xanh thẫm. Từ đỉnh dốc nhìn xuống, tôi thấy những chấm áo xanh của bộ đội đang di chuyển. Những chiến sĩ, đảng viên đi giữa vùng đất còn nhiều hiểm nguy. Mỗi bước chân của các anh bước đi dò tìm bom mìn, vật liệu nổ là bước đi của lòng trung thành, của ý chí kiên cường mà Đảng đã tôi rèn.
Ở Tùng Vài, trong số những quân nhân đang làm nhiệm vụ rà phá bom mìn, có những đảng viên đã gắn bó cả tuổi thanh xuân với núi rừng, với công tác rà phá. Mỗi hành động của họ chính là biểu tượng cao quý nhất của lòng trung thành với Đảng. Giữa bom mìn, các chiến sĩ giữ vững tinh thần kỷ luật, đoàn kết, không ai lùi bước. Mỗi sáng lại khoác áo, kiểm tra máy dò, bước ra những bãi đất còn mang nặng vết thương bom mìn, chỉ nghe thôi đã thấy rùng mình. Nhưng trong ánh mắt các anh không có sợ hãi, chỉ có niềm tin rằng, đằng sau mình là Nhân dân, là Tổ quốc.
Hai mươi năm gắn bó với những triền núi biên giới Tây Bắc, Thiếu tá QNCN Lê Ngọc Yêu, Lữ đoàn 543, Quân khu 2 đã quen với mùi đất lẫn mùi thuốc nổ, quen với từng bước dò tìm giữa ranh giới của an toàn và hiểm nguy. Anh bảo, giọng trầm và chắc như đá núi: “Trong rà phá bom mìn, sự kiên trì và tỉ mỉ quan trọng như chính sinh mạng của mình. Chỉ một sai số thôi… là phải trả giá bằng cả cuộc đời”. Câu nói vừa dứt, anh khẽ mỉm cười – nụ cười hiền hậu của một người lính đã trải biết bao nhiều gian khó, hiểm nguy nhưng vẫn giữ cho mình một niềm tin giản dị nhưng kiêu hãnh: “Đổi lại, chỉ cần thấy người dân no ấm, an toàn, thấy đất mẹ hồi sinh… thì mọi vất vả đều hóa thành hạnh phúc”.
Những người lính công binh – đảng viên ấy đang gieo mầm sống mới. Sau khi mặt đất được làm sạch, người dân được trồng hoa màu, làm đường, dựng trường học. Mảnh đất từng là “vùng chết” lại vang tiếng trẻ em cười, tiếng gà gáy sáng, khói bếp vương trong gió. Tôi in sâu câu nói của Thiếu tá Nguyễn Đình Thuận, Đội trưởng Đội rà phá vật cản 7, Sư đoàn 316, Quân khu 2: “Mỗi khi thấy bà con gùi ngô đi qua khu đất chúng tôi từng rà phá bom mìn, tôi thấy mọi gian khổ đều xứng đáng”.
Công việc của Thuận và các đồng đội lặng lẽ nơi thâm sơn cùng cốc, chỉ có tiếng kim loại va chạm với đá, tiếng máy dò kêu lên khe khẽ trong nắng. Và chính nơi thầm lặng ấy, tinh thần người đảng viên tỏa sáng nhất. Là hạt ngọc, là hiện thân của lời thề trong ngày đứng dưới cờ Đảng – suốt đời phấn đấu, hy sinh vì Nhân dân, vì Tổ quốc.
Tùng Vài hôm nay vẫn còn những vùng đất chưa an toàn, nhưng trong ánh mắt của người dân, tôi thấy niềm tin đã đong đầy. Tin vào đất nước đổi thay, vào bộ đội công binh, vào Đảng – nơi gửi gắm niềm tin và lý tưởng.
Dưới ánh chiều, bóng những người chiến sĩ, đảng viên nhỏ dần giữa sườn núi, nhưng dường như càng xa, hình ảnh ấy càng sáng rõ hơn như ngọn lửa âm thầm cháy sưởi ấm cả vùng biên giới. Đó là những chiến sĩ, đảng viên nơi có mìn, lấy lòng trung thành để hóa giải hiểm nguy, lấy niềm tin để mở đường cho sự sống, để hôm nay và mai sau, biên cương Tổ quốc mãi bình yên, vững bước dưới cờ Đảng.
Trong ánh mắt sáng lên niềm tự hào về những đóng góp thầm lặng của đơn vị, Thiếu tá Nguyễn Đình Thuận chia sẻ với chúng tôi: Suốt những năm qua, chính nhờ tinh thần gương mẫu đảng viên đi trước, các đơn vị công binh Quân khu 2 đã rà phá hàng nghìn héc-ta đất bị ô nhiễm bom mìn, bàn giao lại cho địa phương canh tác, phát triển kinh tế. Nhiều khu vực ở Tùng Vài, Vị Xuyên, Thanh Thủy, Mèo Vạc… nay đã hồi sinh, rợp màu xanh của ngô, lúa, hoa màu.
Giờ đây, trên những thửa đất từng in dấu bom đạn, mùa màng lại nối nhau đâm chồi. Những lối mòn xưa vốn chỉ có dấu chân lính công binh giờ đã thành đường đi học của trẻ nhỏ, thành đường vận chuyển nông sản của bà con. Những bãi đất một thời hoang lạnh nay rộn rã tiếng cười. Trên các triền núi, sắc xanh của ruộng bậc thang hòa vào màu xanh của rừng, như một tấm thảm lớn vắt qua lưng trời, chứng minh mảnh đất này đã thực sự hồi sinh. Mỗi nếp nhà mới dựng lên, mỗi luống ngô đong đầy hạt sữa, như một lời tri ân lặng lẽ gửi đến những người lính đã lấy mồ hôi và cả máu mình để đánh thức đất. Tùng Vài hôm nay không chỉ đổi thay trong dáng hình, mà đổi thay trong cả niềm tin – một niềm tin được chắt chiu từ những người đã đi trước, mở đường cho sự sống trở lại và nở hoa trên miền biên cương.
Và rồi khi những bước chân rời Tùng Vài lẫn vào chiều muộn, trong tôi vẫn còn vang lên tiếng máy dò khe khẽ, tiếng gió luồn qua vạt núi và cả tiếng cười hiền của những người lính công binh đã chọn hiểm nguy làm bạn đồng hành. Có lẽ phải đứng giữa đại ngàn ấy, phải nhìn thấy những bàn tay chai sần nâng niu từng tấc đất, mới hiểu được rằng sự bình yên của hôm nay được đánh đổi bằng bao thầm lặng, bao can trường không tên. Tùng Vài rồi sẽ tiếp tục đổi thay, sẽ còn thêm nhiều mùa ngô vàng, nhiều con đường mới mở. Nhưng trên từng thửa ruộng xanh, trong từng nhịp sống hồi sinh, vẫn có bóng dáng của những người đảng viên – chiến sĩ đã để lại một phần thanh xuân của mình nơi biên giới. Các anh không chỉ rà phá bom mìn, mà còn khai mở niềm tin, thắp sáng những hy vọng đã từng bị vùi lấp… Và khi bóng đêm nhẹ phủ xuống những triền núi Tùng Vài, chúng tôi vẫn thấy những ngọn lửa không bao giờ tắt, ngọn lửa mang ánh sáng của lòng trung thành và lý tưởng Đảng cháy trong tim những người lính công binh Quân khu 2. Chính ngọn lửa lặng thầm ấy đã và sẽ tiếp tục dẫn lối cho miền biên viễn này, để giữa gian khó chồng chất, sự sống vẫn bền bỉ và bừng nở như những đóa hoa giữa đá núi, đại ngàn.
Bài, ảnh: VŨ THƯ – TUẤN HÀ



