Bài viết

TRÀ LIÊN – NGỌN ĐUỐC SỐNG GIỮA ĐẠI NGÀN

Xây dựng "Làng chiến đấu": Cụ là người trực tiếp chỉ huy bà con Trà Nú, Trà Đông vót hàng triệu cây chông tre, đào hầm hào quanh bản để ngăn giặc càn quét. Cụ có biệt tài "nghe tiếng rừng" để đoán biết quân địch đang tiến vào từ hướng nào. Chiến công tại Đồn Xã Đốc: Không chỉ dẫn đường, cụ còn là người trực tiếp vận động thanh niên trong bản tham gia "đội quân tóc dài" và đội tiếp vận, đảm bảo lương thực cho bộ đội chủ lực Quân khu V trong suốt chiến dịch giải phóng vùng cao năm 1960. Bức thư bằ

Đà Nẵng03/05/2026Lê Thanh Huyền Trân (Phương Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm 1960, vùng đất Trà Liên là "chảo lửa" kháng chiến. Cụ Kim đã trực tiếp vận động bà con vót hàng triệu cây chông tre, đào hầm hào quanh bản để ngăn giặc càn quét. Cụ có biệt tài "nghe tiếng rừng" để đoán biết quân địch. Cụ khẳng khái tuyên bố: "Muối trắng có thể hết, bát cơm có thể vơi, nhưng cái lòng với Đảng thì phải đầy như nước suối Trà Liên".

2. Đôi chân trần và ánh sáng cách mạng

Sự kiện chói lọi nhất là Chiến thắng Đồn Xã Đốc (27/10/1960). Đêm đó mưa rừng tầm tã, cụ Kim đã trực tiếp đi đầu dẫn đường cho lực lượng đặc công. Với đôi chân trần cảm nhận từng hốc đá, cụ đã đưa đoàn quân vượt qua bãi mìn dày đặc để áp sát đồn địch mà không một tiếng động.

3. Bức thư bằng vỏ cây

Có lần để báo tin mật cho cán bộ khi giặc vây ráp, cụ đã mưu trí viết ký hiệu lên vỏ cây rừng rồi giả vờ đi làm rẫy để đánh rơi tại điểm hẹn. Sự can trường và trí tuệ của cụ đã bảo vệ an toàn cho cơ sở cách mạng vùng cao.

"Đêm Xã Đốc mưa rừng tầm tã

Dấu chân già vạch lối quân đi

Mìn giặc bủa vây, chẳng ngại chi

Lòng dân ý Đảng, sá gì gian nguy."

TRÀ LIÊN HÔM NAY: SỰ TIẾP NỐI CỦA NHỮNG NGỌN ĐUỐC

Hòa bình lập lại, cụ Kim lại là người tiên phong vận động bà con hạ sơn, định cư, dạy dân bản trồng quế, nuôi bò để thoát nghèo. Dù tuổi cao, cụ vẫn thường xuyên gặp gỡ thanh niên xã Trà Liên để dặn dò: "Cái chữ là con mắt, con đường là cái chân, các cháu phải học để xây dựng xã mình to đẹp hơn".

"Bàn tay già đã mỏi vì thời gian

Nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời ý chí

Cụ là cây đại thụ, là người chiến sĩ

Che chở bản làng qua bão táp mưa sa."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn