Cựu chiến binh

TRÁCH NHIỆM CỦA NGƯỜI SỐNG HÔM NAY

Người sống hôm nay mang trách nhiệm nối tiếp lịch sử, giữ gìn ký ức và biến những hy sinh của thế hệ trước thành hành động cụ thể trong đời sống, xã hội.

Hưng Yên31/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những người đã ngã xuống vẫn còn nguyên vẹn trong tôi. Mỗi lần nghĩ về đồng đội nằm lại giữa Thành cổ, trong hầm hào, trên mảnh đất bị cày nát bởi bom đạn, tôi hiểu rằng: trách nhiệm của người còn sống không chỉ là tồn tại mà còn là tiếp nối, gìn giữ và trân trọng.

Người sống hôm nay có quyền lựa chọn cuộc đời mình. Nhưng chính quyền lựa chọn ấy cũng mang theo gánh nặng lương tâm: sống sao cho xứng đáng với những hy sinh trước mắt. Mỗi bước đi, mỗi quyết định, mỗi hành động – dù nhỏ – đều là sự nối dài của lịch sử. Người sống hôm nay phải làm sao để sự hy sinh không trở thành vô nghĩa, để ký ức không bị quên lãng, để những nấm mộ vô danh không chỉ là dấu chấm im lặng.

Tôi nhớ từng buổi tối sau trận đánh dữ dội, khi những người đồng đội nằm xuống, tôi và những người còn sống cùng nhau ngồi lại trong hầm, ăn tạm một miếng lương khô. Bên ngoài, bom đạn vẫn rơi, nhưng chúng tôi im lặng, chia sẻ nhau những câu chuyện về gia đình, về ước mơ, về lý tưởng. Trong im lặng ấy, tôi nhận ra trách nhiệm của người sống: giữ ký ức cho những người không còn cơ hội giữ nó.

Trách nhiệm ấy không chỉ tồn tại trong chiến tranh. Khi trở về với hòa bình, trách nhiệm ấy chuyển hóa thành cách sống, cách giáo dục con cháu, cách đối xử với cộng đồng. Người sống hôm nay phải biết trân trọng thời gian, biết giữ gìn giá trị, biết hành xử nhân văn. Mỗi hành động tôn trọng lịch sử, mỗi việc làm tử tế, mỗi lời nói đúng đắn đều là cách thực hiện lời hứa với những người đã nằm lại.

Chúng tôi, những người còn sống, có thể không làm được tất cả. Nhưng mỗi hành động, dù nhỏ, cũng có thể mang ý nghĩa lớn. Dọn dẹp mảnh đất nghĩa trang, ghi chép lại tên tuổi những đồng đội vô danh, kể câu chuyện của họ cho thế hệ trẻ nghe – tất cả đều là cách thực hiện trách nhiệm. Không làm thì lương tâm sẽ dằn vặt, còn làm thì sự hy sinh của họ sẽ được vẹn nguyên trong trái tim những người còn sống.

Và tôi nhận ra rằng, trách nhiệm của người sống hôm nay không chỉ là với quá khứ, mà còn là với tương lai. Chúng ta không thể thay đổi lịch sử, nhưng có thể xây dựng một tương lai hòa bình, tử tế và nhân văn, để những hy sinh không bao giờ trở nên vô nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TRÁCH NHIỆM CỦA NGƯỜI SỐNG HÔM NAY | Câu chuyện thời hoa lửa