Bài viết

Trải lòng về người bố anh hùng

Hà Tĩnh10/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên chuyến tàu HQ 571 chở đoàn công tác số 4 ra thăm Quần đảo Trường Sa và Nhà giàn DK1 do Bộ Tư lệnh Vùng 4 Hải quân và UBND tỉnh Khánh Hòa tổ chức, tôi được gặp Trung tá Vũ Anh Tuấn - Trợ lý Phòng Cán bộ, Cục Chính trị Quân chủng Hải Quân. Anh Tuấn là con trai của Anh hùng, Thiếu tá Vũ Huy Lễ, người thuyền trưởng đã chỉ huy tàu HQ 505 vừa chiến đấu, vừa nhanh chóng lao lên bãi ngầm Cô Lin để con tàu trở thành pháo đài và cột mốc chủ quyền không thể đánh chìm trong sự kiện 14/3/1988.

33 năm sau, chuyến hải trình đưa con trai của Anh hùng Vũ Huy Lễ tới đảo Cô Lin. Giữa trùng dương rộng lớn, ngắm nhìn từng tảng san hô, từng hạt cát, nhành cây, ngọn cỏ trên đảo, không giấu nổi cảm xúc tự hào, Trung tá Vũ Anh Tuấn chia sẻ: “Tất cả là hình hài của tổ quốc thân yêu, là hồn thiêng sông núi, thấm đẫm bao mồ hôi, xương máu của thế hệ cha, ông”.

Đón nhận cơn gió của biển cả quê hương, anh Tuấn có những trải lòng về người cha anh hùng, người góp phần tạo dựng niềm kiêu hãnh của lực lượng Hải quân nhân dân Việt Nam. Theo anh Tuấn, Cô Lin là một bãi cạn, khi thủy triều xuống thì đảo nhô lên, thủy triều lên thì thành bãi ngầm. Năm 1988, bố anh là Thuyền trưởng thực hiện nhiệm vụ chỉ huy tàu HQ 505 cắm cờ, cắm cột mốc chủ quyền Việt Nam trên đảo Cô Lin. Trong quá trình ấy, kẻ địch bất ngờ tấn công chiếm đảo, đạn pháo bắn liên tiếp khiến tàu bị hỏng và nguy cơ chìm.

“Trước tình thế mất đảo, chi bộ của tàu hội ý nhanh, bằng bất cứ giá nào cũng phải thực hiện nhiệm vụ mà Đảng, Nhà nước và Nhân dân giao phó. Ngoài việc động viên các chiến sỹ bình tĩnh sửa chữa máy móc bị hư hỏng, bố tôi đưa ra quyết định, dùng hết tốc lực của tàu lao lên đảo. Cờ Tổ quốc tung bay, 2/3 con tàu nằm trên đảo trở thành pháo đài không thể đánh chìm. Cuộc chiến sống còn, bố tôi ra lệnh hạ xuồng rồi cùng các chiến sỹ ứng cứu tàu HQ 604, HQ 605 đang bị địch tấn công”, Trung tá Vũ Anh Tuấn kể.

“Nghe đài báo tin, mẹ tôi lo lắng nhưng tôi không thấy mẹ khóc. Mẹ vững vàng trấn an 3 anh em tôi “Vì Tổ quốc, bố có hy sinh thì các con còn mẹ, mẹ sẽ nuôi dạy các con nên người”. Ngày nào mẹ cũng xuống Hải đoàn 128 để nghe ngóng thông tin về Trường Sa. Từng ngày qua đi, mắt mẹ thâm quầng. Sau một tuần, cả nhà nhận được tin, con tàu do bố làm thuyền trưởng không bị chìm, bố còn sống và đang xung phong ở lại trực đảo.

Khoảng 3 tháng sau, bố được về bờ và 5 tháng sau bố về tới nhà. Cả nhà vui mừng, lúc này tôi mới thấy mẹ òa khóc. Các em tôi cũng sà vào lòng bố còn tôi đứng yên nhìn bố, nhìn khuôn mặt cương nghị, nhìn màu áo lính Hải quân mà quên mất mình chưa cất tiếng chào. Bế hai em, bố tiến lại mỉm cười xoa đầu, tôi mới sực tỉnh”, Trung tá Tuấn kể.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn