Anh hùng Lực lượng vũ trang

TRÁI LỰU ĐẠN CUỐI CÙNG — LIỆT SĨ ĐẶNG VĂN BÌNH VÀ 11 NĂM BÁM ĐẤT LONG HƯNG

Du kích xã kiên cường, Xã đội trưởng Long Hưng, chiến đấu 11 năm trên địa bàn ác liệt với hơn 315 trận; được truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân năm 1978

Đồng Tháp11/05/2026DƯƠNG THANH THẢO2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TRÁI LỰU ĐẠN CUỐI CÙNG — LIỆT SĨ ĐẶNG VĂN BÌNH VÀ 11 NĂM BÁM ĐẤT LONG HƯNG

Có những người lính không chiến đấu trên mặt trận lớn, không chỉ huy cả sư đoàn, không có tên trên những bản đồ tác chiến rộng lớn. Họ chiến đấu trên một mảnh đất nhỏ — con rạch, bờ vườn, gốc cây quen thuộc từ thuở ấu thơ — và họ chiến đấu ở đó cho đến hơi thở cuối cùng. Đặng Văn Bình là một người như thế. Mười một năm bám đất Long Hưng, hơn 315 trận đánh trên một địa bàn mà ta và địch cài xen nhau từng tấc đất — ông sống từng ngày như thể đó là ngày cuối, và chiến đấu từng trận như thể đó là trận quyết định.

Đặng Văn Bình sinh năm 1941 tại xã Long Hưng, huyện Lấp Vò, tỉnh Sa Đéc — nay là xã Long Hưng A, tỉnh Đồng Tháp. Năm 1961, khi vừa tròn 20 tuổi, ông gia nhập du kích xã. Chín năm sau, năm 1970, ông được kết nạp vào Đảng Nhân dân Cách mạng Việt Nam. Lúc hy sinh, ông đang giữ chức Xã đội trưởng xã Long Hưng — người chỉ huy cao nhất của lực lượng vũ trang địa phương trên mảnh đất mình sinh ra. Không có vũ khí hiện đại, không có quân số áp đảo, ông và đồng đội dùng chính bom pháo lép của địch để cải tiến thành trái gài, kết hợp chông rào — đánh địch bằng những gì địch bỏ lại.

Mùa hè 1971, địch đưa cả một tiểu đoàn đến phát quang căn cứ cách mạng ở rạch Bà Năm, Bờ Rào. Bình bám sát theo dõi, gỡ 3 trái lựu đạn địch gài, ghép lại cùng một trái đạn pháo 105 dưới gốc cây. Đến trưa nắng, khi địch gom nhau vào bóng mát, ông châm điện — 35 tên chết và bị thương, kế hoạch phát quang bỏ dở. Tháng 7 năm đó, địch lại đưa tiểu đoàn khác lấn chiếm rạch Bà Năm. Đội du kích xã quần nhau với địch suốt 12 ngày. Đến ngày thứ tám, phía ta chỉ còn 3 tay súng — nhưng Bình và đồng đội không lui: ngày chặn địch bung ra, đêm núc sát gài lựu đạn, vừa đánh vừa vận động quần chúng bị địch thúc ép đi đốn cây cùng chống lại. Đến cuối ngày thứ 12, địch không chịu nổi phải rút. Riêng trong trận đó, Bình diệt và làm bị thương 15 tên.

Tháng 5-1972, Đặng Văn Bình nhận nhiệm vụ diệt tề, hỗ trợ quần chúng thoát khỏi sự kìm kẹp để trở về ruộng vườn cũ. Ông bị phục kích và trọng thương. Địch dò theo dấu máu. Trong khoảnh khắc giữa sự sống và cái chết, ông dồn hết sức tàn gài trái lựu đạn cuối cùng trên đường rút lui. Lựu đạn nổ — 3 tên địch chết, số còn lại hoảng sợ không dám truy đuổi. Khi đồng đội đưa được ông đến trạm xá, Đặng Văn Bình đã trút hơi thở cuối cùng. Ông ra đi ở tuổi 31, nhưng kẻ thù còn phải sợ ông đến phút chót.

Trong 11 năm chiến đấu, Đặng Văn Bình được tặng 3 Huân chương Chiến công hạng Ba, 7 Bằng khen và 5 lần đạt danh hiệu Dũng sĩ ưu tú. Ngày 30-10-1978, Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam truy tặng ông danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Tên ông được đặt cho một con đường trong nội ô thị xã Cao Lãnh — con đường mang tên người lính du kích đã chọn ở lại với đất mình, đánh đến viên đạn cuối cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TRÁI LỰU ĐẠN CUỐI CÙNG — LIỆT SĨ ĐẶNG VĂN BÌNH VÀ 11 NĂM BÁM ĐẤT LONG HƯNG | Câu chuyện thời hoa lửa