Cựu chiến binh

Trái mìn chưa nổ và vạt đồi hồi sinh

"Chiến tranh kết thúc ở hiệp định, nhưng tiếng nổ của nó thì vẫn thỉnh thoảng xé toạc sự bình yên của những người ở lại gieo hạt thời bình."

Lào Cai29/05/2026TRẦN KIM THOA (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH XÃ PHONG HẢI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Chiến tranh kết thúc ở hiệp định, nhưng tiếng nổ của nó thì vẫn thỉnh thoảng xé toạc sự bình yên của những người ở lại gieo hạt thời bình."

Hòa bình lập lại, những thằng lính may mắn sống sót như ông tháo ba lô, xắn tay áo lao vào một cuộc chiến mới: Cuộc chiến chống lại cái đói trên mảnh đất chi chít hố bom. Vùng đồi núi Phong Hải khi ấy hoang vu, cỏ dại mọc lút đầu người, và rùng rợn nhất là hàng vạn trái mìn, quả đạn chưa nổ còn chìm nghỉm dưới lớp đất tơi xốp.

Ông nhớ mãi hình ảnh bác Kính, cựu binh công binh, ngày ngày vác cuốc lên triền đồi Phong Hải để phát nương, cuốc đất trồng ngô, trồng sắn. Bác ấy bảo: "Đất này máu anh em mình đổ xuống nhiều rồi, giờ phải làm cho nó mọc lên cây lúa, cây ngô thì anh em dưới suối vàng mới ngậm cười được."

Một buổi chiều chạng vạng, một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên từ phía sườn đồi bác Kính đang cuốc dở. Lưỡi cuốc oan nghiệt bổ trúng một quả mìn râu tôm còn sót lại từ thời chiến.

Lúc dân làng chạy lên tới nơi, bác Kính đã nằm gục giữa vạt đất đỏ, mất đi một bên chân. Nhưng cháu biết không, khi tỉnh lại trên trạm xá, câu đầu tiên bác ấy nói không phải là rên rỉ than đau, mà bác ấy thều thào bảo đứa con trai: "Mảnh đồi ấy... tao cuốc quang quả mìn rồi... mai mày mang hạt giống lên tra nốt đi con, kẻo nhỡ cơn mưa dông..."

Sự hồi sinh của Phong Hải hôm nay, những đồi cây ăn quả trĩu mọng, những cánh đồng lúa xanh rờn tít tắp, đã được trả giá bằng chính máu, mồ hôi và những phần thân thể không bao giờ lành lại của những người lính cựu như thế đấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Trái mìn chưa nổ và vạt đồi hồi sinh | Câu chuyện thời hoa lửa