Trải nghiệm qua đêm trên chốt tiền tiêu.
Giữa những ngày đông tháng giá như mấy ngày hôm nay nhiệt độ xuống thấp nhưng được ngủ trong chăn ấm đệm êm, bồi hồi nhớ lại những mùa đông “cái rét biên thùy lạnh buốt thịt da… “ xin được kể lại câu chuyện được ngủ với người đồng đội trên chốt tiền tiêu nơi miền biên viễn phía bắc của tổ quốc cách nay hơn 40 năm:
Sau trận đánh kinh hoàng trên bình độ 400 Cao Lộc-Lạng Sơn tháng 5/1981, người đồng đội cùng tổ đài thông tin vô tuyến điện của đơn vị hỏa tiễn cachiusa có tên là Mai Hồng Sơn-nhỏ tuổi hơn tôi nên gọi em cho tiện-được điều chuyển đi đơn vị khác, nghĩ rằng chẳng bao giờ gặp lại được em nữa, (vì biết về đơn vị nào mà đến chơi với nhau), một thời gian sau (khoảng cuối năm-năm…) tôi được đơn vị cử đi công tác gần khu vực Đồng đăng tình cờ anh em gặp lại nhau tay bắt mặt mừng-cũng may hôm đấy em xuống chốt mới được gặp lại-em đưa tay chỉ về phía trước mặt và nói:
- em đang chốt trên chốt này mời anh lên chơi thăm chốt!
- nhưng nếu thủ trưởng của em lên kiểm tra chốt thấy người lạ thì sao?
- anh yên tâm em sẽ bảo lãnh!
Thấy em đã bầy tỏ tấm lòng chân tình tôi vui vẻ nhận lời theo em lên chốt, đường lên chốt là những lối mòn chỉ đủ cho một người đi, có chỗ gót chân người đi trước gần chạm đầu người đi sau (quá dốc), chốt ở trên đỉnh một quả đồi hoặc núi, trên đó là căn hầm nửa chìm nửa nổi, trên nóc hầm và xung quanh được quây những bao cát (sau này có bê tông thay thế) để một lối vào cũng chỉ đủ một người đi và để một lỗ nhỏ như kiểu lỗ châu mai của lô cốt hướng về phía địch để thay nhau ngày đêm quan sát, mỗi chốt như này có khoảng 4, 5 người (hoặc nhiều hơn tùy theo vị trí của chốt), vị trí chốt em ở đối diện với 2 cái ra đa của địch, từ vị trí này khoảng cách đến đất của đối phương chỉ bằng một tầm súng bộ binh, có lên đến đây mới thấy được muôn vàn sự gian khó trong sinh hoạt hàng ngày và hiểm nguy đến tính mạng luôn rình rập đến từ nhiều phía như: các loại mìn và vật liệu nổ (cả của ta và địch)-không giám nói là dầy đặc-nhưng rất nhiều, nào là biệt kích, thám báo, nào là những tay súng bắn tỉa của hai phía địch-ta (điều hiển nhiên trong chiến tranh nhằm tiêu diệt đối phương), sớm hôm sau em gọi tôi dậy-thực ra cứ nằm đấy thôi chứ có ngủ được đâu-em nói:
- anh ơi không có nước để đánh răng rửa mặt rồi-vì còn mấy bát nước đựng trong cái xô sắt, cắt tút quả đạn pháo đã thành băng*
Về việc nấu ăn phải tụt xuống dưới cách chốt 5, 7 chục mét có bếp Hoàng cầm* đã được đào sẵn để đun nấu, rồi bưng lên trên chốt cùng ăn, (rất hạn chế việc nấu ăn-cơ bản dùng gạo sấy và mắm kem là nhiều)… em muốn giữ tôi ở lại trên chốt thêm ít nữa, nhưng tôi cũng phải đi làm nhiệm vụ của tôi và hẹn em nếu có dịp anh sẽ trở lại thăm em… thế là lần đầu tiên tôi được trải nghiệm trên chốt và không có lần thứ 2 bởi vì sau đó một thời gian nghe tin em đã MÃI MÃI SỐNG TUỔI HAI MƯƠI trên chốt tiền tiêu của tổ quốc au hơn 40 năm-16/4/2023-anh mới tìm được đến gia đình em, mượn nén hương thơm thay lời “tâm sự” trước di ảnh và phần mộ của em trên quê hương em cũng là hồi tưởng lại lần đầu tiên và lần cuối cùng anh em được ôm lấy nhau qua đêm đông lạnh buốt trên chốt tiền tiêu nơi miền biên viễn phía bắc tổ quốc trong niềm tự hào một thời của “những người đi giữ biên cương”!
Viết trong tiết đông chí và ngày kỷ niệm thành lập quân đội nhân dân Việt Nam đang đến gần!
* những ngày nhiệt độ tụt xuống dưới 0°nếu xô nước đầy thì có băng trên mặt như tấm kính, nếu còn ít thành đá non
* bếp Hoàng cầm là loại bếp đun không có khói-sử dụng trong chiến tranh!



