Mẹ Việt Nam Anh hùng

Trái ngọt từ sự hy sinh thầm lặng

Trái ngọt từ sự hy sinh thầm lặng

Khánh Hòa21/08/2026Đoàn xã Kiến Đức (Kiến Đức)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trầm ngâm nhìn về phía cánh đồng, mẹ Mau đưa bàn tay gầy guộc đầy, nhăn nheo vuốt nhẹ mái tóc đứa cháu gái ngồi bên. Như cảm nhận được những suy nghĩ của mẹ, anh Bùi Trọng Song, con trai thứ ba của mẹ, rân rấn nước mắt chia sẻ: “Lúc ba và anh cả hy sinh, mấy anh em chúng tôi còn quá nhỏ, chưa cảm nhận được hết sự mất mát lớn lao. Nhưng lớn lên rồi, chứng kiến một mình mẹ sớm hôm tảo tần nuôi 5 anh em ăn học trong vòng kìm kẹp của địch, mới thấy mẹ phi thường đến nhường nào. Nỗi đau mẹ giấu kín trong lòng, hiếm khi khóc trước mặt con cái, nhưng lúc nào mẹ cũng dặn các con phải sống tử tế, kiên cường và trung thực”.

Tiếp lời anh trai, anh Bùi Trọng Anh (sinh năm 1963), con trai thứ năm của mẹ, cũng là cán bộ lực lượng vũ trang đã nghỉ hưu trải lòng: “Gia đình có 3 liệt sĩ là nỗi đau quá lớn mà mẹ tôi đã gánh chịu suốt nửa đời người. Mỗi lần đến ngày giỗ của ba, chị Qua hay anh Tính, mẹ lại ngồi lặng lẽ rất lâu trước bàn thờ, mắt đau đớn nhìn vào khoảng không vô định. Chúng tôi thấu hiểu những hy sinh im lặng ấy, nên sau này anh em chúng tôi ai cũng nỗ lực rèn luyện, trưởng thành trong quân ngũ, công an và các cơ quan nhà nước để không phụ công ơn của mẹ”.

Sự hy sinh của mẹ Mau không chỉ dừng lại ở việc tiễn chồng và con ra mặt trận, mà còn thể hiện ở ngọn lửa lòng mẹ truyền qua các con. Cả 5 người con còn lại của mẹ (anh Song, anh Toàn, anh Anh, anh Em và chị Nguyệt) đều lớn lên nối tiếp truyền thống gia đình, cống hiến trọn vẹn sức trẻ trong lực lượng vũ trang, công an và các cơ quan nhà nước, hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ cho đến ngày nghỉ hưu.

Hòa bình lập lại, Bà mẹ Việt Nam anh hùng Cao Thị Mau trở về với cuộc sống đời thường bình dị. Tháng 12-1994, mẹ vinh dự được Nhà nước phong tặng Danh hiệu cao quý: Bà mẹ Việt Nam anh hùng.

Hiện tại, mẹ Mau đang an hưởng tuổi già trong căn nhà nhỏ cạnh gia đình anh Bùi Trọng Anh ở xã Bắc Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hòa. Ở tuổi xế chiều, mẹ nhận được sự chăm sóc phụng dưỡng chu đáo, tràn đầy tình yêu thương từ các con, các cháu. Hằng tuần, dù ở xa hay gần, các con, cháu lại thay nhau về thăm và chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ cho mẹ. Những ngày lễ, Tết hay khi gia đình có dịp sum họp, căn nhà nhỏ lại rộn rã tiếng cười nói của các con, cháu, chắt quây quần bên mẹ. Mỗi lần như thế, mẹ lại nở nụ cười hiền hậu, ánh mắt đong đầy hạnh phúc nhìn đàn cháu nhỏ đùa vui ngoài sân.

Chúng tôi rời căn nhà của mẹ khi nắng chiều cuối ngày đã đổ dài xuống cánh đồng làng quê. Ngoảnh lại thấy mẹ vẫn đứng đó, bàn tay gầy run run vẫy chào rồi nhìn theo chúng tôi. Trong sâu thẳm, lòng tôi dâng lên một sự biết ơn thầm lặng. Mẹ Cao Thị Mau cũng như bao Bà mẹ Việt Nam anh hùng khác, đã dâng hiến trọn trọn vẹn những người chồng, người con thân yêu nhất cho Tổ quốc và nhận về mình nỗi đau âm thầm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn