Bài viết

Trải qua những trận đánh khốc liệt

An Giang04/06/2026Đoàn xã Vĩnh Gia (Đoàn xã Vĩnh Gia)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Kiên trì, học hỏi, hiểu dân và thương dân” đó là những cái tôi đúng kết sau khi tham gia quân đội.

Vì chiến tranh khiến rối nước Đào Thục từng mai một đi nhiều năm, nên người làm nghề như tôi phải kiên trì tìm lại những vết tích xưa, khơi lại lòng yêu nghề của người dân địa phương. Tôi đã gặp nhiều cơ quan, đoàn thể vận động, giải thích với bà con đề nghị khôi phục nghề bởi tôi không muốn mất đi văn hóa vốn có từ cha ông tôi. Lúc đó, tôi thấy Đào Thục trước kia nhộn nhịp tiếng nhạc tiếng ca sao giờ đìu hiu thế, lớp trẻ thì không mặn mà với nghề. Cho nên cần hiểu vì sao dân nghèo, thương con cháu trong làng, nên tôi bảo mọi người phải vận động, đưa các cháu về nghề xưa chốn cũ. Lớp này kế cận lớp khác, luôn học và phải học, học trong thời đại mới để không bị tụt lại.

Tôi hành quân qua biết bao tỉnh thành, cống hiến cho đất nước mấy chục năm nên khi về thấy tình cảnh làng lúc bấy giờ, tôi không thể đứng nhìn mà quyết giúp xóa đói giảm nghèo. Mình phải đưa nghề rối nước trở lại thì đời sống dân làng mới khá lên một phần, tôi đã nghĩ như vậy suốt hành trình khôi phục nghề của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn