TRÁI TIM 13 TUỔI TRONG MƯA BOM – ANH HÙNG NGUYỄN BÁ NGỌC
Chiến tranh thường được nhắc đến bằng những trận đánh lớn, những chiến công của người lính nơi chiến trường. Nhưng giữa bom đạn, còn có những người anh hùng rất đặc biệt – những em nhỏ chưa kịp lớn đã phải đối diện với sự khốc liệt của chiến tranh.Nguyễn Bá Ngọc là một trong những người như thế.
Em sinh năm 1952 tại Quảng Trung, Quảng Xương, Thanh Hóa. Khi đất nước bước vào những năm tháng chống chiến tranh phá hoại bằng không quân của Mỹ, Nguyễn Bá Ngọc vẫn là một học sinh nhỏ tuổi.
Ngày 4-4-1965, bom Mỹ trút xuống quê hương em. Trong tiếng máy bay và tiếng bom nổ, những đứa trẻ ở nhà người bạn của Ngọc hoảng loạn, khóc thét. Ngọc đang ở nơi trú ẩn an toàn. Em hoàn toàn có thể ở lại đó. Nhưng tiếng khóc của những em nhỏ đã khiến Ngọc không thể đứng yên.
Em chạy ra khỏi nơi trú ẩn, lao về phía những đứa trẻ đang gặp nguy hiểm. Trong khoảnh khắc ấy, một cậu bé 13 tuổi đã không nghĩ đến mạng sống của mình. Điều em nghĩ đến chỉ là làm sao bảo vệ được những em nhỏ hơn. Hành động của Nguyễn Bá Ngọc đã trở thành biểu tượng đẹp về lòng dũng cảm và tình yêu thương. Em hy sinh khi tuổi đời mới 13 tuổi. Điều khiến câu chuyện ấy lay động lòng người không phải bởi Ngọc là một người lính. Em chỉ là một học sinh. Chính vì thế, sự lựa chọn của em càng trở nên đặc biệt: giữa lúc nguy hiểm nhất, em đã chọn bảo vệ người khác.
Có những ngọn lửa không được thắp lên từ chiến hào. Ngọn lửa ấy có thể bắt đầu từ trái tim của một đứa trẻ. Nguyễn Bá Ngọc đã ra đi, nhưng trái tim 13 tuổi của em vẫn còn ở lại. Nó nhắc chúng ta rằng lòng nhân ái và sự dũng cảm không phụ thuộc vào tuổi tác.



