TRÁI TIM CÒN ĐẬP, CÒN CHIẾN ĐẤU
La Văn Cầu là một trong những người lính tiêu biểu của Chiến dịch Biên giới năm 1950. Câu chuyện của ông gắn với trận Đông Khê, nơi ông bị thương rất nặng nhưng vẫn tìm cách hoàn thành nhiệm vụ.
Năm 1950, Chiến dịch Biên giới mở ra trong một vùng núi rừng hiểm trở.
Đông Khê là một cứ điểm quan trọng của quân Pháp.
Muốn phá được cứ điểm này, bộ đội ta phải đánh vào những công sự kiên cố, có hỏa lực mạnh.
Trong trận đánh, La Văn Cầu được giao nhiệm vụ ôm bộc phá tiến vào phá lô cốt địch.
Đó là một công việc mà chỉ cần một chút sơ suất là có thể không trở về.
Ông tiến lên.
Bộc phá được đặt vào vị trí.
Tiếng nổ vang lên.
Nhưng ngay sau đó, La Văn Cầu bị thương rất nặng. Cánh tay bị thương gần như lìa khỏi cơ thể.
Máu chảy nhiều.
Trong tình huống ấy, điều mà người lính bình thường nghĩ đến có lẽ là tìm cách cứu mình.
Nhưng La Văn Cầu lại nghĩ đến nhiệm vụ.
Cánh tay bị thương khiến ông không thể tiếp tục chiến đấu như trước. Ông đề nghị đồng đội xử lý cánh tay bị thương để ông tiếp tục chiến đấu.
Sau trận đánh, vết thương nhiễm trùng nặng và các bác sĩ phải cắt đến khớp vai.
Điều đáng nhớ là sau này, khi kể lại chuyện ấy, ông thường nói về nó rất bình thản, như thể đó chỉ là một việc người lính phải làm.
Năm 1952, La Văn Cầu được tuyên dương Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhưng có lẽ điều làm câu chuyện của ông sống lâu không phải là danh hiệu.
Đó là hình ảnh một người lính bị thương rất nặng nhưng vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Năm 2026, La Văn Cầu qua đời, khép lại cuộc đời của một trong những nhân chứng cuối cùng của thế hệ anh hùng thời chống Pháp.


