“TRÁI TIM CÒN ĐẬP, CÒN CHIẾN ĐẤU”
Chàng trai 17 tuổi ở Bông Lau – Lũng Phầy
Năm 1948, La Văn Cầu tham gia quân đội khi tuổi đời còn rất trẻ. Năm 1949, trong trận phục kích trên đường số 4 tại khu vực Bông Lau – Lũng Phầy, ông tình nguyện tham gia tổ xung kích. Khi trận đánh diễn ra, La Văn Cầu phát hiện một lính Pháp trên chiếc xe tăng đi đầu đội hình. Ông nổ súng tiêu diệt đối phương, sau đó chiếm khẩu tiểu liên và tiếp tục chiến đấu. Theo Báo Quân đội nhân dân, ông còn tiêu diệt thêm nhiều lính Pháp trong trận đánh, góp phần vào thắng lợi của đơn vị.
Chiến thắng Bông Lau – Lũng Phầy là một trong những trận phục kích tiêu biểu trên đường số 4, góp phần tạo nên truyền thống chiến đấu của Trung đoàn 174. Từ trận đánh này, người chiến sĩ trẻ La Văn Cầu bắt đầu được biết đến bởi lòng dũng cảm và tinh thần chủ động tiến công.
Không rời trận địa dù đang bị thương
Ngày 26/5/1950, trong Chiến dịch Phan Đình Phùng, quân ta tiến công đồn Đông Khê lần thứ nhất. La Văn Cầu lúc đó đã bị thương nhưng vẫn xin tiếp tục tham gia chiến đấu. Khi trận đánh gặp khó khăn và đơn vị phải rút về căn cứ, địch tổ chức lực lượng phản kích bằng quân dù.
Trong hoàn cảnh ấy, La Văn Cầu cùng đồng đội vẫn tìm cách đưa được khẩu súng máy 12,7mm thu được của địch về đơn vị. Chi tiết này cho thấy một phẩm chất quan trọng của người lính: hoàn thành nhiệm vụ không chỉ bằng lòng dũng cảm mà còn bằng ý thức giữ gìn chiến lợi phẩm và vũ khí cho đơn vị.
Trận Đông Khê lần thứ nhất cũng trở thành kinh nghiệm thực tế để bộ đội ta chuẩn bị cho những trận đánh lớn hơn sau đó.
Đêm 17/9/1950 ở Đông Khê
Đỉnh cao trong cuộc đời chiến đấu của La Văn Cầu diễn ra tại cứ điểm Đông Khê trong Chiến dịch Biên giới Thu – Đông 1950. Chiến dịch diễn ra từ ngày 16/9 đến 17/10/1950, nhằm tiêu diệt một bộ phận quan trọng sinh lực địch, khai thông biên giới và tạo chuyển biến về thế chiến lược trên chiến trường Bắc Bộ. Trận Đông Khê là trận mở màn của chiến dịch.
Đêm 17/9/1950, La Văn Cầu chỉ huy một tổ bộc phá thực hiện nhiệm vụ phá hàng rào, đánh lô cốt để mở đường cho bộ đội xung kích. Ông mang khối bộc phá nặng khoảng 12kg tiến lên dưới hỏa lực dày đặc của quân Pháp. Đạn địch bắn trúng, làm dập nát cánh tay phải và gây thương tích trên mặt.
Nhưng ông không rời trận địa. Khi cánh tay bị thương gây cản trở, La Văn Cầu đề nghị đồng đội chặt phần tay bị dập nát để tiếp tục thực hiện nhiệm vụ. Sau đó, ông dùng tay trái ôm bộc phá tiến về phía lô cốt.
Khối bộc phá và lô cốt Đông Khê
Sau khi được đồng đội hỗ trợ xử lý vết thương, La Văn Cầu tiếp tục tiến lên mục tiêu. Theo Báo Quân đội nhân dân, khi bộc phá bị quân địch đẩy ngược qua lỗ châu mai, ông dùng chân đưa khối bộc phá trở lại vị trí rồi kích nổ. Lô cốt bị phá, tạo điều kiện cho lực lượng xung kích tiến vào trận địa.
Sau 54 giờ chiến đấu, đến sáng 18/9/1950, quân ta làm chủ toàn bộ cụm cứ điểm Đông Khê. Thắng lợi này mở đầu cho những bước phát triển tiếp theo của Chiến dịch Biên giới, làm lung lay hệ thống phòng ngự của quân Pháp trên đường số 4.
Chiến công của La Văn Cầu vì thế cần được đặt trong bối cảnh chung của trận đánh: ông không chiến đấu đơn độc, mà hành động của cá nhân đã góp phần mở cửa đột phá cho tập thể đơn vị hoàn thành nhiệm vụ.


