TRÁI TIM CÒN Ở LẠI CHIẾN TRƯỜNG
Chi đoàn cơ sở Ban Quản lý dự án Lưới điện TP. Hồ Chí Minh
TRÁI TIM CÒN Ở LẠI CHIẾN TRƯỜNG
Trong lịch sử chiến tranh Việt Nam, có những cuốn nhật ký không chỉ là kỷ vật của người đã khuất mà còn trở thành biểu tượng của lòng nhân ái. Nhật ký của bác sĩ Đặng Thùy Trâm là một câu chuyện như vậy.
Sinh năm 1942 tại Hà Nội, Đặng Thùy Trâm tốt nghiệp ngành y và tình nguyện vào chiến trường miền Nam. Những năm tháng tại Quảng Ngãi là chuỗi ngày đối mặt với thiếu thốn, bom đạn và mất mát. Công việc của chị không phải cầm súng nơi tuyến đầu. Chị chiến đấu bằng băng gạc, thuốc men và tình thương dành cho thương binh. Trong cuốn nhật ký của mình, chị ghi lại từng ca cấp cứu, từng đồng đội hy sinh, từng lần chạy bom giữa rừng sâu. Nhưng xen giữa những khốc liệt ấy vẫn là những suy nghĩ rất đời thường của một cô gái trẻ. Chị nhớ gia đình. Nhớ Hà Nội. Và luôn tin vào ngày đất nước hòa bình.
Ngày 22/6/1970, Đặng Thùy Trâm hy sinh trong một trận càn. Những tưởng cuốn nhật ký sẽ mất đi mãi mãi. Nhưng một người lính Mỹ đã giữ lại nó suốt nhiều thập kỷ thay vì tiêu hủy. Năm 2005, cuốn nhật ký được trao trả cho gia đình.
Cuộc hội ngộ đặc biệt ấy đã làm xúc động hàng triệu người trên thế giới. Bởi chiến tranh có thể chia cắt con người ở hai chiến tuyến. Nhưng lòng nhân ái thì không có chiến tuyến. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua. Tên tuổi Đặng Thùy Trâm vẫn được nhắc đến như biểu tượng của người thầy thuốc trẻ đã dành trọn tuổi xuân cho Tổ quốc. Và những trang nhật ký của chị vẫn nhắc nhở chúng ta rằng: giữa khói lửa chiến tranh, điều làm nên sức mạnh lớn nhất của con người chính là tình yêu thương.

