Thân nhân liệt sĩ, người có công

TRÁI TIM CỦA NGƯỜI MẸ!

Mẹ Trần Thị Má là mẹ của liệt sỹ Nguyễn Văn Kiệu sinh (1957 - 1979). Đã 46 năm kể từ ngày con trai lên đường và không trở về, giờ đây đã tuổi cao sức yếu sống tại thôn Thiên Đông, xã An Thành, thành phố Hải Phòng chỉ lặng lẽ gọi các anh về qua những nén nhang.

Hải Phòng21/11/2025Trần Thị Mai - Bí thư Đoàn xã An Thành (Đoàn xã An Thành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
TRÁI TIM CỦA NGƯỜI MẸ!

NƯỚC MẮT MẸ KHÔNG CÒN, VÌ KHÓC NHỮNG ĐỨA CON...

Chiến tranh đã qua đi, nhưng nỗi đau của chiến tranh vẫn còn day rứt, nhức nhối và vang vẳng đâu đây. Những giọt nước mắt của người thân các Anh hùng liệt sĩ sẽ còn rơi mỗi khi nghĩ về các anh, tưởng nhớ đến công ơn to lớn của các anh và càng cảm động, tri ân những người Mẹ anh hùng đã sinh ra những người con anh hùng. Cám ơn các mẹ đã sinh cho dân tộc Việt Nam những người anh hùng mà đời đời thế hệ con cháu nước Việt không bao giờ quên ơn.

Trong những ngày tháng 7 ý nghĩa và cảm động này, chúng ta tưởng nhớ và tri ân các Anh hùng liệt sĩ đã hy sinh cho sự nghiệp giải phóng và bảo vệ đất nước. Các anh đã hy sinh, nhưng câu chuyện kể lại về các anh vẫn mãi mãi là bản hùng ca. Và chắc chắn không thể thiếu những câu chuyện xúc động về các Mẹ Việt Nam anh hùng.

Đã 46 năm kể từ ngày con trai lên đường và không trở về, Mẹ liệt sỹ Trần Thị Má giờ đây đã tuổi cao sức yếu sống tại thôn Thiên Đông xã An Thành giờ đây chỉ lặng lẽ gọi các anh về qua những nén nhang.

Chàng trai mẹ yêu thương chăm bẵm từ lúc lọt lòng đến khi trưởng thành khôi ngô tuấn tú lúc háo hức tình nguyện lên đường nhập ngũ mang trong mình đầy nhiệt huyết và quyết tâm chiến thắng kẻ thù. Khi tin anh về chỉ là tờ giấy báo tử, lòng mẹ quặn thắt. Trong những năm tháng sau khi liệt sỹ Nguyễn Văn Kiệu mất, gia đình có đi đi tìm mộ của liệt sỹ nhưng chẳng có thông tin gì lại khiến mẹ càng khắc khoải. ..Lửa chiến tranh đã tắt, đã chôn vùi rất nhiều thứ, nhưng trong mỗi gia đình liệt sỹ đã nằm lại nơi chiến trường thì vẫn còn nguyên đó những ngọn lửa lòng, người còn sống khóc thương người đã khuất. Dường như có những nỗi đau luôn âm ỉ không nguôi...

Suốt hàng bao năm đằng đẵng, năm nào giỗ anh, mẹ cũng thắp nén hương gọi anh, nhớ mong anh như là anh đang hiện hữu trong gia đình này. Cuộc chia ly từ ngày anh ra tiền tuyến cho đến giờ, khi mẹ đã 90 tuổi, vẫn chưa hẹn ngày hội ngộ. Mẹ Má cũng chỉ mong rằng sự hy sinh của anh sẽ là niềm tự hào cũng như tấm gương về sự quả cảm, kiên trung, sẵn sàng bảo vệ tổ quốc cho các con cháu noi theo.

Cả cuộc đời mẹ Má tần tảo sớm hôm, quanh năm làm thuê, cuốc mướn kiếm sống lo cho các con được đủ bữa ăn qua ngày, có những thời gian mẹ tham gia hoạt động du kích, dân quân tự vệ tại địa phương, phát triển kinh tế. Đến nay, hơn 90 tuổi mẹ vẫn may mắn vẫn đủ khỏe mạnh, minh mẫn, mẹ luôn là tấm gương sáng ngời về lòng tốt, đức hy sinh tại địa phương cho lớp lớp các thế hệ.

Có lẽ mỗi người mẹ như mẹ Má là một câu chuyện cuộc đời riêng, nhưng đó cũng là câu chuyện của hàng triệu gia đình Việt Nam. Trong khúc khải hoàn ca chiến thắng, có máu và nước mắt của gần 140.000 Mẹ Việt Nam anh hùng trong cả nước, những hậu phương vững chắc để chồng, con mình hoạt động cách mạng. Nỗi đau và nước mắt của những Mẹ liệt sỹ, Mẹ Việt Nam anh hùng không đo bằng năm tháng, mà đã đo bằng cả cuộc đời.

Bức ảnh thờ chân dung liệt sỹ Nguyễn Văn Kiệu sinh (1957 - 1979) theo thời gian đã hoen ố mờ đi theo năm tháng. Bằng tấm lòng tri ân và biết ơn sâu sắc, tuổi trẻ xã An Thành đã kết nối các mạnh thường quân phục dựng ảnh lại liệt sỹ và đến thăm gia đình vào những ngày tháng 7 lịch sử. Vẫn là đứa con với nụ cười thân thiện, ánh mắt kiên nghị đấy quyết tâm nhưng mẹ chẳng thể vỗ về như lúc thuở nhỏ…

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn