Trái tim dâng cho Đảng
Khi cuộc kháng chiến trở nên ác liệt, quân thù tăng cường bố ráp dân, lùng bắt bộ đội, giết đồng bào dân tộc thiểu số để răn đe. Sự bố ráp có lúc quyết liệt dẫn đến đường dây liên lạc giữa bên ngoài và bộ đội trong rừng bị tắc. Già làng Năm Nổi phải cải trang làm người đi săn, đào củ, đem thú săn được ra chợ đổi muối, còn tài liệu thì được giấu vào ruột cây chà gạc.
Già làng Năm Nổi bộc bạch, mấy chục năm theo bộ đội kháng chiến, đồng bào Chơro ở làng Lý Lịch không bao giờ sợ chết, sợ đói dẫn tới đầu hàng địch, phản bội cách mạng. Mỗi người dân Chơro của già lúc ấy là một chiến sĩ cách mạng kiên cường bám rừng, bám địch để đánh. Người già, trẻ nhỏ, thương bệnh binh được già làng Năm Nổi, cách mạng đưa vào những khu bí mật để trú ẩn. Người khỏe mạnh, thanh niên trai tráng đều được phân công nhiệm vụ vận tải, dẫn đường, canh phòng đánh địch.
Là người con ưu tú của đồng bào Chơro, già làng Năm Nổi thông thuộc từng con suối, lối rừng, vị trí cạm bẫy mà kẻ thù giăng vây bộ đội. Kinh nghiệm dẫn đường của già làng Năm Nổi luôn chính xác với những phương án hành quân, trận đánh. Chỉ cần nhìn nhánh cây rừng một lần là già nhớ hướng đi, lối về. Bước chân già nhẹ như con sóc trên lá cây, lỗ tai thính như con hươu, con nai. Vì vậy, khi bộ đội trong chiến khu cần người liên lạc, dẫn đường vận tải, đưa đón cán bộ ra vào, đánh đồn…, già làng Năm Nổi luôn được chọn, tin tưởng giao nhiệm vụ.
Già làng Năm Nổi tỏ bày, chỉ cần người dẫn đường sai lối thì bộ đội bị tổn thất nặng nề. Nếu người dẫn đường không chính xác sẽ bị kỷ luật rất nghiêm.
Với kẻ thù, già làng Năm nổi là mối nguy hiểm cần phải loại trừ. Do đó, chúng sử dụng mọi thủ đoạn để dụ hàng già hoặc gây hoang mang trong đồng bào Chơro, gây mất niềm tin ở già nơi bộ đội. Có lần chúng cho trực thăng phát loa thông báo khắp rừng già rằng, dân làng Chơro cả tuần lễ nói già đã đầu hàng. Tức giận, già làng Năm Nổi xách súng lên ngọn đồi cao bắn vào máy bay địch và hô lớn rằng già không bao giờ đầu hàng địch, trái tim già đã trao cho Đảng, cách mạng rồi. Có lần thằng giặc vào làng ruồng bố, bắn giết dân làng. Để bảo vệ bí mật nơi trú ẩn của quân và dân, già làng Năm Nổi bảo vợ lấy vải bịt miệng người con trai thứ 6 (Nguyễn Văn Tân) để không cho khóc, khiến anh này ngất lịm.
Hòa bình lập lại, già làng Năm Nổi thêm lần nữa lần lượt kêu gọi đồng bào mình bỏ rừng về khu trung tâm sinh sống, định cư để chính quyền, Đảng, Nhà nước quan tâm chăm sóc y tế, sức khỏe và học hành cho lũ trẻ. Qua thời kỳ bao cấp khó khăn, địa phương bước vào thời kỳ phát triển, già làng Năm Nổi vẫn là cây đại thụ, linh hồn của đồng bào Chơro ấp Lý Lịch năm xưa và Phú Lý hôm nay trong việc hướng dẫn người dân tin Đảng, làm đúng chủ trương và xây dựng đời sống văn hóa mới.
Cuộc sống, rừng già, xã hội với quá nhiều đổi thay theo thời gian, già làng Năm Nổi vẫn giữ thói quen nếp nhà sàn với bếp lửa bập bùng tiếp khách gần xa, kể chuyện kháng chiến, kể chuyện rừng già như muốn nhắn gửi: “Người Chơro luôn một lòng theo Đảng, theo cách mạng, không thích xa hoa, làm những điều trái, không đúng với lịch sử”.



