Trái tim Mẹ Ngư: Nơi đất mẹ bọc lấy căn hầm và nước mắt hóa anh hùng
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Ngư (1912 – 2002) là một tượng đài bằng xương bằng thịt trọn vẹn giữa tình mẫu tử và khí tiết anh hùng của vùng đất Bình Thuận. Mẹ đã gánh chịu nỗi đau xé lòng khi 8 người con đẻ và 1 người con rể lần lượt hy sinh vì Tổ quốc. Biến đau thương thành sức mạnh, người mẹ kiên cường ấy đã tự tay đào hàng chục căn hầm bí mật, dũng cảm nuôi giấu cán bộ ngay sát nách kẻ thù. Cả cuộc đời Mẹ là một khúc tráng ca thầm lặng: vừa nuốt nước mắt tiễn từng người con ra đi, vừa dang rộng vòng tay che chở cho hàng ngàn chiến sĩ trở về.

Nằm giữa vùng đất cát dạt dào nắng gió Hàm Thuận Bắc (Bình Thuận), căn nhà nhỏ của Mẹ Phạm Thị Ngư từng là một "trận địa thầm lặng" nghẹt thở giữa lòng địch. Lịch sử trao cho Mẹ một sứ mệnh phi thường và nghiệt ngã: Mẹ không chỉ là người mẹ dâng hiến máu thịt cho quê hương, mà còn là một nữ chiến sĩ kiên trung — người phụ nữ duy nhất của vùng đất Bình Thuận vừa được truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, vừa được tuyên dương Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Trong những năm tháng mịt mờ khói đạn của cuộc chiến chống Mỹ, Hàm Thuận trở thành vùng ven bị địch đánh phá, lùng ráp gắt gao từng ngày. Giữa bầu không khí ngột ngạt ấy, Mẹ Ngư đã biến ngôi nhà của mình thành một pháo đài thép. Đêm đêm, khi tiếng súng bốt gác tạm lắng và làng xóm chìm vào bóng tối, Mẹ lặng lẽ tay cuốc, tay thúng, nhẫn nại đào từng thúng đất ngay dưới gầm giường, ngoài góc bếp để làm hầm bí mật. Đất đào lên được Mẹ giấu cẩn thận, đem dải đều ra vườn sắn, vườn ngô. Bằng bàn tay chai sạn và lòng dũng cảm hiếm có, Mẹ đã nuôi giấu, che chở cho biết bao cán bộ, chiến sĩ Đội cảm tử Phan Thiết ngay sát nách kẻ thù. Có những lần địch vào càn, Mẹ bình thản ngồi vá áo trên nắp hầm, đối đáp khôn khéo để đè đi tiếng thở của những người con cách mạng đang ẩn nấp bên dưới.
Thế nhưng, cái giá của độc lập được trả bằng chính những khúc ru xé lòng.
Người chồng thân yêu qua đời sớm, một mình Mẹ tần tảo vừa làm ruộng nuôi con, vừa làm giao liên đưa đường cho bộ đội. Rồi từng đứa con do Mẹ dứt ruột sinh ra, nghe theo tiếng gọi của quê hương, lần lượt khoác áo lính lên đường.
Để rồi, những lá thư báo tử cứ lặng lẽ và tàn nhẫn dội về.
Lần thứ nhất, Mẹ chết lặng. Lần thứ hai, thứ ba... nước mắt Mẹ cạn khô, đọng lại thành những vết sẹo cứa sâu trong tâm khảm. Lần lượt 8 người con ruột và 1 người con rể của Mẹ đã ngã xuống trên các chiến trường khốc liệt. Nine lần nhận tin dữ là nine lần trái tim Mẹ như bị trăm ngàn mũi dao đâm nát. Nhưng sau mỗi lần gạt nước mắt, Mẹ lại tiếp tục gạt đất đào hầm, tiếp tục vắt bớt phần cơm nghèo tiếp tế cho những người chiến sĩ mới đến. Với Mẹ, ngã xuống một người con, Mẹ lại ôm vào lòng hàng trăm người con khác của Trung đoàn, của Tỉnh đội.
Ngày hòa bình, đất nước trọn niềm vui, Mẹ Phạm Thị Ngư lặng lẽ bước ra từ khói lửa chiến tranh với thân thể hằn sâu vết thời gian và một trái tim đầy vết thương không bao giờ lành. Mẹ là một tượng đài bằng xương bằng thịt — nơi sự hy sinh tột cùng của một người mẹ hòa quyện làm một với khí tiết bất khuất của một người anh hùng, tạc nên trang sử vàng chói lọi cho phụ nữ Việt Nam trong "thời hoa lửa".



