Trái tim người chị dưới tầng hầm địa đạo (1)
Câu chuyện lấy đi nước mắt về tình mẫu tử, tình đồng đội thiêng liêng trong lòng đất Vĩnh Linh. Giữa những trận bão bom rải thảm của máy bay B-52, một nữ y tá trẻ đã tự tay đỡ đẻ cho một người mẹ trong địa đạo và dùng chính thân mình để che chắn, bảo vệ sự sống cho đứa trẻ sơ sinh.
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, mảnh đất Quảng Trị trở thành một túi bom khổng lồ. Sức nóng của đạn pháo cày xới mặt đất đến mức không một ngọn cỏ nào có thể mọc nổi. Dưới lòng đất Vĩnh Linh, hệ thống địa đạo chật hẹp, ẩm ướt trở thành nơi trú ẩn và cũng là trạm phẫu thuật tiền phương của quân và dân ta. Khi ấy, cô gái trẻ Nguyễn Thị Hà mới bước sang tuổi 20, hằng ngày đối mặt với hàng chục ca thương vong từ trận địa chuyển về.
Vào một đêm tháng 6 ác liệt, khi tiếng bom B-52 gầm rú làm rung chuyển những vách đất địa đạo, Đội điều trị đón nhận một ca cấp cứu đặc biệt. Đó là một sản phụ địa phương bị sập hầm, được người dân khiêng đến trong tình trạng chuyển dạ dữ dội và mất máu. Giữa ánh đèn dầu lạc tù mù, thiếu thốn từ bông băng đến thuốc tê, y tá Hà được giao nhiệm vụ hộ sản khẩn cấp.
Bà Hà kể lại, lúc đó đất đá trên trần hầm liên tục sụt xuống do áp lực của bom nổ phía trên. Vừa động viên người mẹ, bà vừa khéo léo dùng những kiến thức y khoa ít ỏi để giúp đứa trẻ chào đời. Sau hơn một tiếng đồng hồ nghẹt thở, tiếng khóc của một bé trai cất lên, nhỏ nhoi nhưng dũng mãnh, át cả tiếng bom đạn.
Thế nhưng, niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì một quả bom dội ngay sát cửa hầm. Trần địa đạo đổ sập một mảng lớn. Theo phản xạ tự nhiên của một người chiến sĩ quân y, bà Hà lập tức nhoài người ra, lấy tấm lưng của mình che chặt lấy người mẹ và đứa trẻ vừa mới cắt rốn. Đất đá, bụi bặm đổ ập xuống dập nát bả vai bà, nhưng vòng tay bà vẫn ôm chặt lấy sinh linh nhỏ bé.
Khi đồng đội bới đất cứu ra, tấm lưng của y tá Hà đã sưng rách, máu thấm đẫm chiếc áo chiến sĩ, nhưng đứa trẻ và người mẹ hoàn toàn bình an. Đứa bé năm ấy được đặt tên là Trường Sơn — như một minh chứng cho sự sống kiên cường nảy mầm từ trong lòng đất mẹ Quảng Trị giữa những năm tháng hoa lửa ngút trời.



