Cựu chiến binh

Trái tim người lính lên đường vì quê hương

Chiến tranh đã lùi xa hơn bốn thập kỷ, nhưng với người lính biên giới Tây Nam năm xưa, ký ức về rừng sâu, bom đạn, đồng đội và những bàn tay cứu người trong gian khó vẫn còn vẹn nguyên. Cuộc đời người lính ấy không chỉ được dệt nên bằng khói lửa, mà còn bằng tình người ấm áp giữa những năm tháng khắc nghiệt nhất.

Phú Thọ10/05/2026Nguyễn Thị Thu Hương (Đoàn trường THPT Thanh Thuỷ- Đoàn xã Thanh Thuỷ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Trái tim người lính lên đường vì quê hương

Sinh ra ở vùng quê trung du Phú Thọ hiền hòa, tuổi trẻ của ông Bùi Xuân Nam gắn liền với nhịp sống yên bình của làng quê. Nhưng năm 1978, khi chiến tranh biên giới Tây Nam nổ ra, ông cùng hàng vạn thanh niên cả nước khoác ba lô lên đường, để lại sau lưng gia đình, tuổi trẻ và những ước mơ còn dang dở. Khi ấy, ông Nam mới ngoài đôi mươi, mang theo hành trang duy nhất là lòng yêu nước và niềm tin giản dị: “Nếu mình không đi, ai sẽ giữ biên cương?”

Chiến trường Tây Ninh đón ông bằng rừng rậm bạt ngàn, khí hậu khắc nghiệt và những ngày tháng không tên. Rừng sâu hun hút, nắng gắt ban ngày, sương lạnh ban đêm, muỗi rừng và sốt rét luôn rình rập. Cuộc sống của người lính khi ấy là những bữa cơm vội giữa rừng, gạo trộn bo bo, nước uống phải lọc qua khăn vải. Có những ngày hành quân liên miên, đôi chân rớm máu nhưng vẫn phải bước tiếp vì phía trước là nhiệm vụ, phía sau là Tổ quốc.

Những năm 1978–1979 là quãng thời gian ác liệt nhất mà ông từng trải qua. Ông vẫn nhớ như in những đêm phục kích trong rừng Tây Ninh, cả đơn vị nín thở giữa bóng tối, chỉ nghe tiếng tim mình đập hòa cùng tiếng côn trùng. Mỗi lần tiếng súng vang lên là một lần ranh giới sống – chết trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Nhiều đồng đội của ông đã ngã xuống ngay trong những trận đánh ấy, có người ra đi khi chưa kịp gửi một lá thư về nhà. Những cái nắm tay vội vàng, những ánh mắt chưa kịp nói lời từ biệt đã trở thành ký ức ám ảnh suốt đời người lính.

Giữa bom đạn khốc liệt, điều khiến ông Nam không bao giờ quên chính là tình đồng đội. Đó là những đêm mưa rừng, đồng đội nhường nhau từng ngụm nước, chia nhau nửa vắt cơm. Là khi một người bị thương, cả tổ sẵn sàng quay lại, bất chấp hiểm nguy, vì “không ai bị bỏ lại phía sau”. Có những người bạn chiến đấu đã nằm lại mãi mãi nơi rừng sâu Tây Ninh, đến nay tên tuổi vẫn được ông nhắc lại bằng sự trân trọng và đau đáu.

Không chỉ có đồng đội, người dân vùng biên giới cũng trở thành điểm tựa tinh thần lớn lao đối với người lính. Ông kể, có những gia đình nông dân nghèo nhưng sẵn sàng chia cho bộ đội từng nắm gạo, từng gáo nước mưa, thậm chí che giấu, bảo vệ bộ đội giữa lúc nguy hiểm. “Chính tình người trong chiến tranh đã giúp chúng tôi đứng vững,” ông Nam lặng lẽ nói.

Một ký ức đặc biệt khiến giọng ông chùng xuống là những lần được các nữ y tá tiền phương cứu chữa. Giữa rừng sâu, trạm quân y chỉ là những lán tạm lợp lá, thuốc men vô cùng thiếu thốn. Có lần ông và đồng đội bị thương sau trận đánh, được các cô y tá trẻ băng bó vết thương bằng đôi bàn tay run run vì mệt mỏi nhưng ánh mắt thì đầy kiên cường. “Các cô cũng chỉ bằng tuổi em gái tôi ở nhà,” ông kể, “vậy mà đêm nào cũng thức trắng chăm thương binh.” Trong những khoảnh khắc ấy, giữa khói lửa chiến tranh, tình người và sự hy sinh thầm lặng của những người con gái nơi hậu phương tiền tuyến đã trở thành nguồn động viên lớn lao, sưởi ấm trái tim những người lính nơi rừng sâu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn