Trái Tim Người Mẹ Đất Thép
"Sinh ra trong thời bình, thế hệ trẻ chúng ta làm sao thấu hết nỗi đau chiến tranh? Qua câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Mười, bài viết là lời tri ân thành kính gửi đến những người Mẹ đã cống hiến máu xương của núm ruột mình cho độc lập dân tộc. Hình ảnh Mẹ Mười chính là ngọn lửa thắp sáng lý tưởng và trách nhiệm cho tuổi trẻ hôm nay."
Trong suốt chiều dài lịch sử hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước, dải đất hình chữ S này đã phải gánh chịu biết bao cuộc chiến tranh tàn khốc. Để có được bầu trời hòa bình, độc lập hôm nay, máu xương của biết bao thế hệ đã đổ xuống. Trong bức tranh hùng tráng và bi thương ấy, bên cạnh hình bóng của những người chiến sĩ nơi tiền tuyến, lịch sử sẽ mãi khắc ghi công lao to lớn của những người phụ nữ ở hậu phương. Đó là những người mẹ thầm lặng hy sinh, cống hiến những người con ưu tú nhất cho Tổ quốc. Những người mẹ ấy đã vượt lên trên mọi nỗi đau để hóa thân thành tượng đài bất tử mang tên "Mẹ Việt Nam Anh hùng". Và trong số đó, Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Mười đã để lại trong tâm trí tôi niềm xúc động và sự kính trọng vô bờ bến.
Cuộc đời của mẹ Mười, giống như bao bà mẹ Việt Nam khác trong thế kỷ hai mươi đầy biến động, là một bản hùng ca bi tráng. Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Củ Chi - "đất thép thành đồng", mẹ mang trong mình sự chất phác, lam lũ nhưng vô cùng kiên trung của con người Nam Bộ. Tuổi thơ đi qua trong cảnh nước mất nhà tan, chứng kiến gót giày xâm lược giày xéo xóm làng đã nhen nhóm trong lòng cô gái Nguyễn Thị Mười lòng yêu nước nồng nàn và ý chí căm thù giặc sâu sắc. Mẹ sớm giác ngộ cách mạng, thấu hiểu chân lý "Không có gì quý hơn độc lập tự do".
Tuổi thanh xuân của mẹ không phải là những tháng ngày mộng mơ yên bình, mà gắn liền với ruộng đồng cạn khô, với những đêm trăng du kích, với những buổi họp bí mật cứu nước. Rồi mẹ lập gia đình, sinh ra những người con trai khỏe mạnh. Trong vòng tay tần tảo của mẹ, các anh lớn lên, hấp thụ tinh thần quật cường từ những câu hát ru. Mẹ dạy các con biết yêu thương đồng bào, biết xót xa trước cảnh nước mất nhà tan. Để rồi, khi tiếng súng xâm lược vang lên ác liệt, mẹ đã không ngần ngại tiễn những đứa con do chính mình mang nặng đẻ đau lên đường tòng quân đánh giặc.
Tôi mường tượng ra ngày chia ly lịch sử ấy nơi bến nước quê hương. Ánh nắng chiều xiên khoai hắt lên dáng vẻ gầy gò của mẹ. Mẹ nắm chặt tay từng đứa con, ánh mắt rưng rưng nhưng không để giọt nước mắt rơi xuống, sợ làm chùn bước chân người đi. Mẹ dặn: "Nợ nước thù nhà đặt lên vai các con, cứ đi làm tròn bộ đội Cụ Hồ, đừng bận tâm đến má. Má ở nhà vẫn khỏe, vẫn chờ các con ngày khải hoàn". Lời nói giản dị nhưng chứa đựng sức mạnh phi thường. Mẹ gạt tình riêng vì nghĩa lớn. Tấm lưng áo bà ba bạc màu của mẹ mờ dần, trở thành động lực lớn nhất để những người lính trẻ xông pha nơi hòn tên mũi đạn.
Khi các con đang chiến đấu, mẹ Mười ở lại hậu phương không một ngày ngơi nghỉ. Mẹ vừa là người nông dân bám trụ ruộng đồng, vừa tích cực hoạt động cách mạng bí mật. Căn nhà nhỏ lợp lá dừa nước của mẹ nằm khuất sau rặng tre làng bề ngoài vắng lặng, nhưng bên trong là cơ sở cách mạng kiên trung - nơi nuôi giấu cán bộ, trạm trung chuyển tài liệu, nơi che chở những chiến sĩ giải phóng quân. Bao đêm thức trắng, mẹ cùng bà con đào hầm bí mật ngay dưới gian bếp. Mẹ lầm lụi gánh từng thúng đất đổ đi trong đêm để kẻ thù không phát hiện.
Trong những năm chiến tranh leo thang, giặc Mỹ và tay sai liên tục càn quét, đốt sạch, phá sạch. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, mẹ Mười hiện lên với sự điềm tĩnh lạ thường. Có lần giặc ập vào nhà, súng ống lăm lăm, dưới hầm sâu là chiến sĩ đang nín thở, mẹ vẫn thản nhiên ngồi chẻ lạt, bình tĩnh đối đáp mưu trí, đánh lạc hướng quân thù. Mẹ nhường từng củ sắn, lon gạo ngon nhất cho bộ đội. Đêm đêm, dưới ngọn đèn tù mù, mẹ cặm cụi vá áo, đan nón, chăm sóc chiến sĩ ốm đau bằng tấm lòng người mẹ hiền. Hình ảnh người mẹ tảo tần, dũng cảm đương đầu với hiểm nguy ấy đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc trong những đêm dài chiến tranh.
Thế nhưng, chiến tranh không chỉ có tráng ca mà còn mang theo những nỗi đau xé lòng. Mẹ đã trao cho Tổ quốc những gì quý giá nhất, và mẹ cũng phải gánh chịu những mất mát lớn lao. Lần lượt từng người con trai ngã xuống. Giấy báo tử lần lượt gửi đến tay mẹ. Lần thứ nhất, mẹ khóc ngất. Lần thứ hai, mẹ lặng câm, ánh mắt vô hồn. Đến lần thứ ba, nước mắt mẹ dường như đã cạn khô, chảy ngược vào tim, kết thành khối sầu đau tấy lạnh. Có nỗi đau nào sánh bằng người tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh?
Những đêm dài, mẹ ôm kỷ vật của các con – chiếc áo sờn vai, lá thư còn vương mùi thuốc súng – khóc thầm. Nhưng rồi, trước kẻ thù, mẹ không gục ngã. Mẹ nén chặt nỗi đau vào lòng, biến nó thành hành động cách mạng kiên quyết hơn. Mẹ lấy lý tưởng giải phóng dân tộc làm lẽ sống. Mẹ gạt nước mắt, tiếp tục đào hầm, giấu giếm cán bộ, đi tải đạn, làm giao liên. Mẹ thấu hiểu, sự hy sinh của các con mẹ không hề uổng phí. Máu của các anh đã tưới tắm cho cây độc lập đâm chồi, góp phần dệt nên trang sử hào hùng của dân tộc.
Mùa xuân Đại thắng 1975, non sông thu về một mối. Người người trở về tìm lại gia đình, nhưng trong căn nhà nhỏ của mẹ Mười, sự vắng lặng vẫn bủa vây. Mẹ đứng tựa cửa nhìn ra ngõ, nhưng các con mãi mãi không trở về. Họ đã hóa thân vào lòng đất mẹ.
Đất nước hòa bình, mẹ trở về với cuộc sống đời thường, mang trên mình những vết thương lòng không thể chữa lành. Dù nhận được sự quan tâm của Đảng, Nhà nước và bà con, sự trống vắng vẫn bám rễ trong tâm trí người mẹ già. Nhìn mẹ ở tuổi xế chiều, lưng còng như thân lúa trĩu bông, tôi không khỏi nghẹn ngào. Ám ảnh nhất là những buổi chiều tà, mẹ run run thắp nén nhang trầm trước bàn thờ lập khói. Trên đó là những Bằng Tổ quốc ghi công và di ảnh các anh lính trẻ. Mẹ ngồi trầm ngâm, ánh mắt rưng rưng niềm tự hào đan xen nỗi xót xa vô tận.
Mẹ Nguyễn Thị Mười nay đã đi xa, nhưng hình bóng, cống hiến vĩ đại và sự hy sinh cao cả của mẹ vẫn sống mãi trong trái tim người dân Việt Nam. Mẹ không để lại di sản vật chất, nhưng để lại tượng đài bất diệt về lòng yêu nước, đức hy sinh bao la của người phụ nữ Việt Nam – "Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang".
Câu chuyện về mẹ Mười, cũng như hàng vạn Bà mẹ Việt Nam Anh hùng khác, là một cuốn sử thi hào hùng. Nó nhắc nhở thế hệ trẻ chúng tôi – sinh ra trong thời bình – phải khắc cốt ghi tâm nguồn cội. Nền hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương vô số tiền nhân, đặc biệt là những giọt nước mắt cạn khô của những người mẹ vĩ đại. Thắp nén nhang tưởng nhớ mẹ, tôi tự hứa phải sống sao cho xứng đáng, nỗ lực học tập, góp phần xây dựng Tổ quốc. Đó là cách thiết thực nhất để tri ân sự hy sinh của mẹ, để nụ cười mẹ và các anh hùng liệt sĩ mãi rạng rỡ ở cõi vĩnh hằng.



