Cựu chiến binh

TRÁI TIM NHÂN ÁI CỦA NGƯỜI NỮ CHIẾN SĨ QUÂN Y SƯ ĐOÀN 3 ANH HÙNG

Khánh Hòa26/06/2026Lê Hoàng Nguyên (Đoàn Phường Phan Rang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: TRÁI TIM NHÂN ÁI CỦA NGƯỜI NỮ CHIẾN SĨ QUÂN Y SƯ ĐOÀN 3 ANH HÙNG

Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, mảnh đất duyên hải miền Trung - Nam Trung Bộ là một trong những chiến trường ác liệt nhất. Giữa làn mưa bom bão đạn ấy, bên cạnh các chiến sĩ trực tiếp cầm súng giữ đất, giữ làng, có những người con gái tuổi đôi mươi đã thầm lặng hiến dâng thanh xuân để làm nhiệm vụ y tế, chăm sóc thương bệnh binh. Với cựu chiến binh Lê Thị Hồng (sinh năm 1950), người con của mảnh đất Hoài Sơn, Hoài Nhơn, Bình Định, cuộc đời cô là một hành trình dấn thân đầy quả cảm gắn liền với màu áo lính thầm lặng của đội ngũ quân y dũng cảm.

Lên đường ra trận giữa cao điểm khói lửa (Ngày 8 tháng 4 năm 1970)

Sinh ra và lớn lên trên quê hương Hoài Nhơn anh hùng – nơi gánh chịu biết bao trận càn quét khốc liệt của kẻ thù, cô gái người Kinh – Lê Thị Hồng bước vào tuổi hai mươi với lòng căm thù giặc và tinh thần yêu nước sục sôi. Ngày 8 tháng 4 năm 1970, giữa giai đoạn chiến trường miền Nam bước vào những trận chiến ác liệt nhất, cô chính thức thoát ly gia đình, khoác lên mình màu áo xanh bộ đội Cụ Hồ.

Vượt qua những ngày đầu huấn luyện gian khổ, với bản tính ân cần và chịu thương chịu khó, cô được phân công làm nhiệm vụ Hộ lý tại đơn vị quân y thuộc Sư đoàn 3 (F3) Sao Vàng, Quân khu 5 – một sư đoàn chủ lực lừng danh trên chiến trường miền Trung lúc bấy giờ.

Tận tụy cứu chữa đồng đội và sự hy sinh xương máu

Làm công tác quân y, hộ lý tại Sư đoàn 3 ở thời điểm đó đồng nghĩa với việc phải đối mặt với nguy hiểm từng giây từng phút. Trạm phẫu thuật, đội điều trị của đơn vị thường xuyên phải di chuyển theo dấu chân hành quân của bộ đội, bám trụ dưới các hầm hào, công sự chật hẹp. Cô Lê Thị Hồng cùng đồng đội đã thức trắng hàng trăm đêm dưới ánh đèn dầu tù mù, gạt đi nỗi sợ hãi bom đạn rình rập để băng bó vết thương, chăm sóc sức khỏe, nấu từng bát cháo, viên thuốc giúp thương bệnh binh nhanh chóng hồi phục.

Trải qua chặng đường dài bám trụ hỏa tuyến, bằng sự nỗ lực vượt bậc, cô được phong cấp bậc Binh nhì (H1). Sự tàn khốc của chiến tranh không buông tha một ai, trong một trận oanh tạc ác liệt của kẻ thù vào trận địa quân y, cô đã bị thương nặng khi đang cố gắng che chở, bảo vệ cho các thương binh. Vết thương chiến tranh đã cướp đi một phần sức khỏe của cô, sau này khi hòa bình lập lại, cô được công nhận là Thương binh với tỷ lệ tổn thương cơ thể từ 51% đến 60% (BB 51-60%).

Cô tiếp tục kiên cường bám trụ đơn vị, cống hiến trọn vẹn cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng và kéo dài đến tận tháng 5 năm 1976 để hoàn tất công tác điều trị ổn định hậu chiến. Sau đó, cô hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và về Hưu theo chế độ.

Sự hy sinh thầm lặng và những đóng góp to lớn của cô đã được Đảng và Nhà nước ghi nhận bằng phần thưởng quý giá:

Huy chương Kháng chiến chống Mỹ cứu nước hạng Ba (Huy CCM hạng 3): Biểu tượng cao quý minh chứng cho tinh thần "Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang" của người nữ chiến sĩ y tế trận địa.

Sự tri ân ấm áp của Tổ quốc trong thời bình

Rời xa khói lửa chiến trường, cô Lê Thị Hồng trở lại cuộc sống đời thường tại quê hương xã Hoài Sơn, huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Định. Dù mang trên mình những vết thương đau nhức mỗi khi trái gió trở trời, người nữ thương binh năm xưa vẫn giữ vẹn nguyên phẩm chất anh bộ đội Cụ Hồ, kiên cường vượt qua khó khăn để xây dựng gia đình và nuôi dạy con cháu thành tài.

Thời gian lùi xa, nhưng đất nước không bao giờ quên ơn những người đã hiến dâng một phần xương máu cho độc lập hôm nay. Một dấu mốc đầy ý nghĩa đối với cô là ngày 7 tháng 9 năm 2005 – ngày cô nhận được sự quan tâm, chi trả và thực hiện các chính sách hậu phương quân đội, chế độ thương binh đầy nghĩa tình từ Nhà nước.

"Những đêm chăm sóc thương binh dưới hầm rực lửa bom đạn năm xưa nay đã khép lại và trở thành những ký ức vô giá. Tấm Huy chương Kháng chiến cùng vết thương trên mình chú/cô chính là minh chứng cho bản lĩnh của người nữ chiến sĩ Sư đoàn 3 anh hùng – một ngọn lửa sáng, một niềm tự hào vô giá của gia đình và quê hương Bình Định."

Câu chuyện của cô Lê Thị Hồng chính là một minh chứng chân thực của lịch sử, nhắc nhở thế hệ hôm nay luôn biết ơn và trân quý giá trị của tự do, hòa bình ngày hôm nay được đổi bằng tuổi xuân và xương máu của thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TRÁI TIM NHÂN ÁI CỦA NGƯỜI NỮ CHIẾN SĨ QUÂN Y SƯ ĐOÀN 3 ANH HÙNG | Câu chuyện thời hoa lửa