Cựu Thanh niên xung phong

Trái tim rực lửa

Quảng Trị09/06/2026Đoàn trường THPT Chuyên Võ Nguyên Giáp (Đoàn phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về một thời "hoa lửa" vẫn luôn vẹn nguyên qua lời kể của những nhân chứng lịch sử. Đối với em, câu chuyện xúc động và tự hào nhất chính là ký ức về bến phà Quán Hàu năm 1972 qua lời kể của bà nội em – bà Trần Thị Duyên, một người con của mảnh đất Lương Ninh, Quảng Bình.

​Vào năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go nhất, bến phà Quán Hàu trở thành "tọa độ lửa" bị đánh phá ác liệt. Bà nội kể rằng, ngày đó quân địch không từ thủ đoạn nào, từ thả thủy lôi, bom bi đến bom sát thương nhằm cắt đứt mạch máu giao thông của ta. Đỉnh điểm là một đêm kinh hoàng, khi đoàn xe bộ đội đang tiến vào tiền tuyến thì máy bay B52 rải thảm bom. Chỉ trong chớp mắt, 17 chiếc xe quân sự bùng cháy ngùn ngụt, tiếng nổ xé toạc màn đêm hòa cùng tiếng kêu cứu thảm thiết bên bờ sông Nhật Lệ.

​Giữa lằn ranh sinh tử ấy, hình ảnh bà cùng đội dân quân Lương Ninh xông pha vào lửa đạn đã khiến em vô cùng xúc động. Bà kể, lúc đó chẳng ai kịp nghĩ đến cái chết, chỉ biết chạy đua với thời gian để cứu người. Bà cùng đồng đội đã khuân vác, băng bó và dùng mọi phương tiện có được để đưa thương binh đi cấp cứu. Sáng hôm sau, giữa khói bom còn chưa tan, bà lại cùng mọi người lặng lẽ tập trung đi mai táng những đồng chí đã hy sinh. Ánh lửa từ những chiếc xe cháy rực trời đêm đó đã in hằn trong tâm trí bà suốt hơn nửa thế kỷ qua.

​Nghe bà kể, em cảm thấy sống mũi cay xè và lòng đầy tự hào. Em cảm nhận được sự tàn khốc tột cùng của chiến tranh, nhưng trên hết là vẻ đẹp của lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước bất diệt. Bà nội – người phụ nữ hiền hậu chăm sóc em mỗi ngày – đã từng là một nữ dân quân kiên cường như thế. Câu chuyện của bà chính là bài học lịch sử sống động nhất, nhắc nhở thế hệ trẻ chúng em rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng máu xương và tuổi trẻ của cha ông.

​Từ câu chuyện của bà, em học được tinh thần trách nhiệm và lòng nhân ái. Em tự hứa sẽ học tập thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ đi trước. Em muốn chia sẻ câu chuyện này để tôn vinh những người anh hùng thầm lặng như bà nội, và để ngọn lửa truyền thống của vùng đất Quảng Bình mãi mãi được lưu truyền.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn