Trái tim son sắt của người mẹ – Mẹ VNAH Trần Thị Hai
Bài 146: Trái tim son sắt của người mẹ – Mẹ VNAH Trần Thị Hai
Ở phường Phú Thứ, quận Cái Răng, thành phố Cần Thơ, có một người mẹ đã bước qua tuổi 80, lưng còng, đôi mắt đã mờ, nhưng trái tim vẫn luôn hướng về chồng, về các con đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Hai – một tấm lòng son sắt, một biểu tượng của đức hy sinh thầm lặng.
Mẹ Trần Thị Hai sinh năm 1945. Sớm mồ côi cha mẹ từ năm 12 tuổi, mẹ cùng hai người em được người cô ruột ở Cần Thơ mang về nuôi dưỡng. Vốn quen với cuộc sống nghèo khó, vất vả, khi về làm dâu nhà chồng năm 18 tuổi, mẹ là người vợ chịu thương, chịu khó. Chồng mẹ – liệt sĩ Huỳnh Văn Sương (bí danh Huỳnh Khai) – tham gia hoạt động cách mạng, lâu lâu mới ghé thăm nhà một lần. Mẹ vừa phụng dưỡng cha mẹ chồng, nuôi con nhỏ, đi cấy mướn kiếm sống, quán xuyến mọi việc để chồng yên tâm công tác.
Khi được gia đình chồng cho ra ở riêng, được chồng giác ngộ, dẫn dắt, mẹ quyết một lòng đi theo Đảng, theo Bác Hồ. Mẹ kể: “Nhà mẹ có đào cái hầm thật lớn, lúc nào cũng có năm, sáu đồng chí cách mạng trú ẩn. Hằng ngày, mẹ nấu cơm đem xuống hầm, ngồi canh gác đằng trước. Hễ có động, mẹ báo cho anh em rút đi nhanh chóng, an toàn”. Năm 1963, chồng mẹ hy sinh, để lại cho mẹ 6 người con nhỏ. Một mình đi làm mướn vất vả nuôi con và phải đối phó với sự rình rập, trấn áp của quân thù. Mẹ bị bắt 3-4 lần, tra tấn nhưng không khai. Không chỉ hy sinh chồng, hai người con trai của mẹ cũng lần lượt lên đường nhập ngũ và đã hy sinh.
Mẹ Trần Thị Hai được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Căn nhà tình nghĩa của mẹ tuy vắng vẻ nhưng đong đầy tình bà cháu. Ở tuổi gần 80, lưng mẹ hơi còm, trên gương mặt như còn phảng phất những nỗi gian khổ mẹ từng trải qua trong chiến tranh ác liệt, nhưng đôi mắt mẹ vẫn ngời sáng mỗi khi nhắc đến những kỷ niệm về chồng và các con đã ngã xuống. Mẹ Trần Thị Hai mãi là biểu tượng của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng.



