Bài viết

Trạm Cứu Thương Dưới Lòng Đất Thành Cổ

Câu chuyện khắc họa sự khốc liệt đến tột cùng của chiến trường Quảng Trị mùa hè năm 1972, nơi thị xã nhỏ bé oằn mình gánh chịu hàng ngàn tấn bom đạn mỗi ngày. Giữa những căn hầm dã chiến chật hẹp, ngột ngạt tiếng rên xiết và khói thuốc súng, những người chiến sĩ quân y đã ngày đêm giành giật từng sự sống cho thương binh từ tay tử thần với tất cả tấm lòng y đức và sự kiên cường phi thường.

Thanh Hóa17/09/2026Đoàn xã Hải Lựu (Đoàn xã Hải Lựu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trạm Cứu Thương Dưới Lòng Đất Thành Cổ

  • Nhân chứng lịch sử: Bác Lê Văn Thắng (sinh năm 1947, nguyên là y sĩ quân y thuộc Sư đoàn 325, trực tiếp làm nhiệm vụ cấp cứu thương binh trong 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972).

  • Mô tả câu chuyện: Câu chuyện khắc họa sự khốc liệt đến tột cùng của chiến trường Quảng Trị mùa hè năm 1972, nơi thị xã nhỏ bé oằn mình gánh chịu hàng ngàn tấn bom đạn mỗi ngày. Giữa những căn hầm dã chiến chật hẹp, ngột ngạt tiếng rên xiết và khói thuốc súng, những người chiến sĩ quân y đã ngày đêm giành giật từng sự sống cho thương binh từ tay tử thần với tất cả tấm lòng y đức và sự kiên cường phi thường.

  • Nội dung chi tiết câu chuyện

    Mùa hè năm 1972, thị xã Quảng Trị trở thành chảo lửa thực sự khi đối phương tập trung tối đa hỏa lực pháo binh từ hạm đội ngoài khơi và máy bay chiến lược oanh tạc không ngừng nghỉ nhằm san bằng thành cổ. Hàng vạn quả đạn pháo đủ loại ngày đêm cày xới từng tấc đất, biến nơi đây thành một chiến trường không có lấy một mét vuông yên tĩnh.


    Khi ấy, bác Lê Văn Thắng mới 25 tuổi, là một y sĩ trẻ vừa tốt nghiệp được điều động thẳng về trạm cứu thương dã chiến nằm sâu dưới một căn hầm chữ A được gia cố bằng những thân cây gỗ lớn và hàng lớp bao cát ở góc sát bờ sông Thạch Hãn. Nhiệm vụ của trạm là tiếp nhận, phẫu thuật cấp cứu và băng bó cho hàng chục lượt thương binh được đưa từ các chốt chiến đấu phía trước về mỗi ngày.


    Vào một buổi chiều tháng 8, khi khói bom vừa phủ kín bầu trời sau trận rải thảm ác liệt, một tiểu đội khiêng thương khẩn cấp đưa liền bốn chiến sĩ bị thương nặng vì sức ép pháo binh vào hầm. Căn hầm vốn chật chội bỗng chốc đặc quánh mùi mồ hôi, mùi máu và thuốc sát trùng.


    "Lúc đó, thương binh dồn về quá đông mà dụng cụ y tế, thuốc men thì thiếu thốn vô cùng. Nhìn những ánh mắt đau đớn nhưng kiên định của đồng đội, anh em chúng tôi tự nhủ phải cố gắng từng giây từng phút. Ánh sáng trong hầm chỉ dựa vào mấy cây đèn cầy nhỏ leo lét, tay cầm kéo phẫu thuật mà mồ hôi vã ra như tắm," bác Thắng bồi hồi nhớ lại.

    Đang lúc bác Thắng cùng đồng nghiệp cúi người băng bó cho một chiến sĩ bị thương ở chân, bất ngờ một quả pháo tầm xa của địch rơi trúng ngay miệng hầm bên cạnh. Tiếng nổ kinh hoàng làm rung chuyển toàn bộ vòm hầm, đất đá từ trần ào ào trút xuống phủ kín cả bàn mổ. Ngọn đèn cầy vụt tắt, căn chìm trong bóng tối và khói bụi nghẹt thở.


    Không chút hoảng loạn, giữa tiếng kêu gọi nhau trong đêm tối, bác Thắng vội quờ quạng tìm hộp dụng cụ và bật chiếc đèn pin cá nhân nhỏ xíu để kiểm tra tình trạng thương binh. May mắn là cấu trúc hầm kiên cố đã chịu được sức ép, các thương binh vẫn được bảo vệ an toàn. Bác cùng đồng đội nhanh chóng ổn định lại tinh thần, thắp sáng lại ngọn đèn và tiếp tục hoàn thành ca phẫu thuật dang dở trong tiếng gầm rú của đạn pháo bên ngoài.


    Bạn có muốn tôi tiếp tục chia sẻ thêm một câu chuyện khác về những chiến sĩ pháo cao xạ bảo vệ cầu Hàm Rồng lịch sử ở Thanh Hóa không?

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn
    Trạm Cứu Thương Dưới Lòng Đất Thành Cổ | Câu chuyện thời hoa lửa