TRẠM CỨU THƯƠNG GIỮA RỪNG VÀM CỎ
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, vùng Vàm Cỏ Đông và các khu rừng tràm xung quanh là tuyến địa bàn quan trọng của lực lượng cách mạng. Đây là nơi thường xuyên diễn ra các hoạt động giao liên, vận chuyển và cũng là khu vực chịu ảnh hưởng trực tiếp của chiến sự.
Trong điều kiện đó, các trạm cứu thương dã chiến đóng vai trò đặc biệt quan trọng. Một trong những người phụ trách trạm cứu thương ở khu vực này là Nguyễn Thị Thúy An, một y tá trẻ, giàu lòng nhân ái và có tinh thần thép trong chiến tranh.
Trạm cứu thương của Thúy An không cố định mà được dựng tạm trong rừng tràm ven sông Long An. Căn trạm chỉ là một lán nhỏ được ngụy trang bằng lá cây, dây rừng và bùn đất.
Bên trong chỉ có vài dụng cụ sơ cứu cơ bản: băng gạc, thuốc sát trùng, kim chỉ khâu vết thương và một số thảo dược tự tìm trong rừng.
Nhưng nơi đó đã trở thành điểm tựa sinh tồn của nhiều chiến sĩ bị thương.
Thúy An thường nói:
“Không cần trạm lớn, chỉ cần giữ được người sống.”
Một đêm mưa lớn, nước từ sông Vàm Cỏ dâng cao, dòng chảy xiết qua rừng tràm.
Trạm cứu thương nhận liên tiếp nhiều thương binh được đưa về trong tình trạng nguy cấp.
Có người mất máu nhiều, có người bị sốc do di chuyển đường rừng dài, có người bị thương do mảnh đạn.
Thúy An lập tức tổ chức phân loại cấp cứu:
Người nặng xử lý trước
Người nhẹ chuyển sang khu vực tạm nghỉ
Người nguy kịch giữ cố định không di chuyển
Thuốc men gần như cạn kiệt.
Thúy An phải sử dụng thảo dược rừng thay thế, đồng thời hướng dẫn đồng đội cách cầm máu bằng vải và dây rừng sạch.
Áp lực rất lớn, nhưng cô luôn giữ bình tĩnh.
Một đồng đội nói:
“Chị An không bao giờ để trạm rối.”
Trong lúc đang cấp cứu, từ xa có tiếng động cơ và ánh đèn lạ.
Có dấu hiệu đối phương đang tiến gần khu vực rừng tràm.
Thúy An lập tức ra lệnh:
Ngụy trang toàn bộ trạm
Tắt ánh sáng hoàn toàn
Di chuyển thương binh nhẹ vào sâu trong rừng
Trạm cứu thương tạm thời biến mất giữa rừng nước.
Dù bị gián đoạn, Thúy An vẫn tiếp tục xử lý các ca nặng trong điều kiện gần như không ánh sáng.
Cô sử dụng ánh sáng che kín để tránh bị phát hiện.
Mỗi ca cứu chữa là một cuộc chạy đua với thời gian.
Khi tình hình ổn định, các thương binh được chăm sóc tiếp tục.
Nhiều người qua khỏi cơn nguy kịch nhờ sự kịp thời của trạm cứu thương.
Sau hòa bình, trạm cứu thương không còn tồn tại, nhưng hình ảnh Nguyễn Thị Thúy An vẫn được nhắc lại như một biểu tượng của sự tận tụy giữa chiến tranh.



