Bài viết

Trạm Gác Ven Rừng Đêm Không Ngủ

An Giang13/06/2026Ban truyền thông - Đoàn trường đại học Kiên Giang (Đoàn trường Đại học Kiên Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Trạm Gác Ven Rừng Đêm Không Ngủ

(Bài viết hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, được tổng hợp từ tư liệu lịch sử và hồi ức của lực lượng dân quân tự vệ, thanh niên xung phong và nhân dân trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.)

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, để bảo vệ an toàn cho hậu phương và duy trì các hoạt động sản xuất, nhiều địa phương đã xây dựng hệ thống trạm gác ven làng, ven rừng và các tuyến đường trọng yếu. Những trạm gác đơn sơ ấy được dựng lên bằng tre, gỗ và lá rừng, trở thành điểm quan sát quan trọng trong việc theo dõi tình hình an ninh. Dù nhỏ bé và giản dị, các trạm gác ven rừng đã đóng vai trò không thể thiếu trong công tác bảo vệ địa phương, góp phần giữ vững hậu phương vững chắc trong thời kỳ hoa lửa.

Ngày ấy, các trạm gác thường được đặt tại những vị trí cao hoặc gần các lối đi quan trọng. Từ đó có thể quan sát được hoạt động di chuyển xung quanh khu vực. Nhiệm vụ trực gác được phân công luân phiên giữa các tổ dân quân và lực lượng thanh niên địa phương.

Trong ký ức của nhiều người cao tuổi, mỗi ca trực thường kéo dài từ tối đến sáng. Ánh đèn dầu nhỏ hoặc ánh trăng mờ là nguồn sáng duy nhất trong suốt thời gian làm nhiệm vụ. Dù điều kiện khó khăn, tinh thần cảnh giác luôn được duy trì nghiêm túc.

Có những đêm gió rừng thổi mạnh, tiếng lá cây xào xạc tạo nên không gian tĩnh lặng nhưng đầy căng thẳng. Trong hoàn cảnh đó, sự tập trung và trách nhiệm của lực lượng canh gác càng trở nên quan trọng.

Trong chiến tranh, thông tin liên lạc chưa phát triển, vì vậy các trạm gác thường sử dụng tín hiệu đơn giản để báo động khi cần thiết. Những tín hiệu này được quy ước thống nhất để truyền tin nhanh chóng giữa các khu vực.

Nhiều nhân chứng kể rằng khi phát hiện dấu hiệu bất thường, tín hiệu báo động sẽ được truyền đi ngay lập tức để các khu vực lân cận kịp thời nắm bắt tình hình và có biện pháp xử lý.

Trong ký ức của nhiều người từng sống thời hoa lửa, hình ảnh những trạm gác nhỏ giữa rừng hoặc ven làng là biểu tượng của sự cảnh giác và tinh thần trách nhiệm đối với cộng đồng.

Không chỉ thực hiện nhiệm vụ canh gác, các trạm còn là nơi nghỉ chân tạm thời cho những đoàn người di chuyển qua khu vực. Tại đây, họ có thể trao đổi thông tin và hỗ trợ lẫn nhau khi cần thiết.

Có những thanh niên lần đầu tham gia trực gác còn nhiều bỡ ngỡ. Tuy nhiên, nhờ sự hướng dẫn của những người có kinh nghiệm, họ nhanh chóng quen với nhiệm vụ và thực hiện tốt công việc được giao.

Nhiều người dân địa phương cũng tham gia hỗ trợ các trạm gác bằng cách cung cấp nước uống, lương thực và giúp đỡ trong công tác chuẩn bị cho ca trực. Tinh thần đoàn kết ấy đã tạo nên sức mạnh chung cho cả cộng đồng.

Có những đêm dài tưởng như không kết thúc, nhưng lực lượng trực gác vẫn kiên trì hoàn thành nhiệm vụ của mình. Sự bền bỉ ấy góp phần giữ gìn sự an toàn cho làng xóm trong suốt những năm tháng khó khăn.

Không ít người đã dành nhiều năm gắn bó với công việc canh gác ven rừng. Dù công việc thầm lặng và ít được nhắc đến, họ vẫn luôn coi đó là trách nhiệm thiêng liêng đối với quê hương.

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều trạm gác không còn tồn tại, nhưng ký ức về chúng vẫn được lưu giữ trong lòng nhiều thế hệ. Đó là minh chứng cho một thời kỳ đầy gian khổ nhưng giàu tinh thần đoàn kết.

Ngày nay, khi cuộc sống đã trở nên yên bình, những câu chuyện về trạm gác ven rừng đêm không ngủ giúp thế hệ trẻ hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình và sự hy sinh thầm lặng của cha ông.

Trạm gác ven rừng trong thời kỳ hoa lửa không chỉ là điểm quan sát đơn thuần mà còn là biểu tượng của tinh thần cảnh giác, sự đoàn kết và ý chí bảo vệ quê hương của nhân dân Việt Nam. Những đêm không ngủ năm ấy đã góp phần giữ vững sự bình yên cho hậu phương, tạo nên một phần ký ức lịch sử không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn