TRẠM KÝ ỨC KHỞI HÀNH – LÁ THƯ TAY ĐẪM VỊ MUỐI BIỂN
TRẠM KÝ ỨC KHỞI HÀNH – LÁ THƯ TAY ĐẪM VỊ MUỐI BIỂN
Trước lúc cận cảnh. Đêm tháng 3 năm 1988. Trên boong tàu HQ-604, ánh đèn dầu leo lét hắt những vệt sáng mờ ảo lên vách sắt đã nhuốm màu muối biển. Tiếng sóng Biển Đông dồn dập vỗ vào mạn tàu, hòa lẫn cùng tiếng gió rít qua những khe cửa sắt. Trong không gian chật hẹp ấy, một người lính trẻ lặng lẽ cúi mình bên trang giấy, nắn nót từng dòng chữ gửi về quê nhà. Đầu bút khẽ sột soạt, như mang theo nỗi nhớ da diết của gia đình, niềm tin vào ngày trở về, và tình yêu cháy bỏng dành cho Tổ quốc.
Lá thư ấy mở ra tọa độ đầu tiên trên Bản đồ ký ức. Không quan trọng nó thuộc về người lính nào, bởi nó có thể đại diện cho tâm tư của biết bao cán bộ, chiến sĩ đã lên đường năm ấy. Trong những dòng chữ giản dị là lời thăm hỏi cha mẹ, nỗi nhớ quê hương, những ước mơ còn dang dở của tuổi đôi mươi, và trên hết là lời hứa sẽ hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền biển đảo thiêng liêng.
Có những lá thư đã trở về với đất liền, cũng có những lá thư mãi nằm lại giữa biển khơi cùng người viết. Nhưng dù kết thúc ở đâu, chúng đều trở thành những chứng nhân lặng thầm, lưu giữ một thời tuổi trẻ đã hóa thành bất tử giữa sóng gió Gạc Ma.



