Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Trăm năm một bóng người – Nghĩ về Dương Quang Đông từ trang sử phương Nam

Càng đọc sâu về cuộc đời Dương Quang Đông, tôi càng cảm nhận rõ một điều: có những con người dường như sinh ra để gánh vác những việc lớn, nhưng lại chọn cách sống âm thầm nhất. Ông không phải là cái tên xuất hiện dày đặc trong sách giáo khoa, không phải là biểu tượng được nhắc đến thường xuyên trên diễn đàn công luận, nhưng mỗi bước ngoặt quan trọng của lịch sử Nam Bộ dường như đều thấp thoáng dấu chân ông.

Vĩnh Long26/02/2026Huỳnh Long Đỉnh (Phường Nguyệt Hóa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tự hỏi, điều gì làm nên một con người như vậy? Phải chăng đó là nền tảng gia đình có truyền thống yêu nước, là khí chất của vùng đất Trà Vinh hào sảng, hay chính những năm tháng vào tù ra khám đã tôi luyện nên bản lĩnh sắt đá? Có lẽ tất cả đã hòa quyện, tạo nên một Dương Quang Đông kiên định nhưng linh hoạt, cứng rắn mà vẫn rất đỗi nhân văn. Khi đọc đến đoạn ông bị bắt, bị đày lên Tà Lài rồi vượt ngục giữa rừng sâu, tôi hình dung ra một khung cảnh khắc nghiệt: rừng thiêng nước độc, thú dữ, bệnh tật, sự truy đuổi của kẻ thù. Vậy mà từ nơi tưởng như cùng đường ấy, ông và đồng đội vẫn tìm ra lối thoát. Chi tiết họ cố tình chèo thuyền ngược dòng để đánh lạc hướng truy đuổi khiến tôi thật sự thán phục. Đó không chỉ là lòng dũng cảm mà còn là trí tuệ, là bản lĩnh của những người lãnh đạo thực thụ. Tôi đặc biệt suy ngẫm về thời điểm ông được tín nhiệm làm Bí thư Xứ ủy Nam Kỳ. Trong bối cảnh phong trào cách mạng bị đàn áp dữ dội, tổ chức liên tục bị khủng bố, sự đứng vững của bộ máy lãnh đạo có ý nghĩa sống còn. Ông đảm nhận trọng trách trong lúc hiểm nguy nhất, rồi khi có điều kiện thuận lợi hơn, lại chủ động bàn giao để người khác đảm nhiệm. Một sự chuyển giao không ồn ào, không tranh chấp – chỉ có trách nhiệm và sự tin cậy. Với tôi, đó là biểu hiện cao nhất của văn hóa lãnh đạo. Đến giai đoạn kháng chiến chống Pháp, hành trình bí mật sang Thái Lan mua vũ khí khiến tôi thực sự xúc động. Tôi hình dung một người cán bộ cách mạng phải mang trên mình 25 ký vàng, đối mặt với mật thám quốc tế, vừa giao thương, vừa che giấu thân phận. Giữa thủ đô Bangkok phồn hoa, ông vẫn kiên trì thực hiện nhiệm vụ, tổ chức những chuyến hàng hàng trăm tấn vũ khí về nước. Đằng sau mỗi chiến công nơi chiến trường là mồ hôi, thậm chí là máu của những người như ông nơi hậu tuyến xa xôi. Tôi cũng không khỏi bùi ngùi khi đọc về cuộc gặp gỡ với người đồng chí cũ trên đất Malaysia. Hai con người từng cùng lý tưởng, nay gặp lại trong hoàn cảnh mới, phải nén xúc động vì bí mật tổ chức. Rồi tin dữ ập đến khi người bạn ấy bị sát hại. Lịch sử cách mạng, qua câu chuyện này, hiện lên không chỉ bằng những chiến thắng, mà còn bằng những mất mát âm thầm và những cuộc chia ly không lời từ biệt. Nhưng có lẽ đỉnh cao trong sự nghiệp của ông, theo cảm nhận của tôi, chính là việc góp phần hình thành con đường Hồ Chí Minh trên biển. Những chuyến tàu không số, những bến bãi bí mật như Lộc An, những hành trình vượt sóng trong tầm kiểm soát của kẻ thù – tất cả tạo nên một huyền thoại. Tôi nhận ra rằng, nếu đường Trường Sơn là biểu tượng của ý chí trên bộ, thì đường Hồ Chí Minh trên biển là biểu tượng của trí tuệ và sự táo bạo. Và trong hành trình ấy, Dương Quang Đông là một trong những người đặt nền móng quan trọng. Điều khiến tôi kính trọng hơn cả là sau năm 1975, ông không xem những chiến công cũ là vinh quang để nghỉ ngơi. Ông tiếp tục làm việc trong lĩnh vực giao thông công chính, tiếp tục “mở đường” cho thành phố phát triển. Một đời người đi qua chiến tranh rồi bước vào hòa bình với cùng một tinh thần trách nhiệm – điều đó không phải ai cũng làm được. Những phần thưởng cao quý mà Nhà nước trao tặng cho ông, theo tôi, không chỉ là sự ghi nhận công lao cá nhân, mà còn là sự tri ân đối với một thế hệ những người mở đường thầm lặng. Ông không cần quân hàm để trở thành Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân; ông không cần chức vụ cao để xứng đáng với Huân chương Sao Vàng. Chính những con đường ông mở, những tuyến giao liên ông gây dựng, những chuyến hàng ông tổ chức đã là minh chứng rõ ràng nhất. Khi nghĩ về ông ở tuổi 103, tôi chợt cảm thấy sự ra đi ấy thật thanh thản. Một đời dâng hiến trọn vẹn, không vướng bận, không phô trương. Có lẽ điều lớn nhất mà ông để lại không chỉ là những tuyến đường lịch sử, mà còn là một bài học về nhân cách: sống hết mình cho lý tưởng, làm việc tận tụy, và khi thành công thì lặng lẽ lui về. Là một người đọc hôm nay, tôi cảm thấy mình may mắn khi được biết đến câu chuyện ấy. Giữa nhịp sống hiện đại nhiều xô bồ, câu chuyện về Dương Quang Đông nhắc tôi nhớ rằng lịch sử được tạo nên không chỉ bởi những tên tuổi lẫy lừng, mà còn bởi những con người âm thầm nhưng bền bỉ. Và đôi khi, chính những “bóng người” lặng lẽ ấy mới là trụ cột thật sự của một thời đại.

Nguồn : cand.com.vn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn