Trạm quân y dã chiến
Những năm tháng chiến tranh gian khó, ở một làng quê nhỏ giữa đồng bằng có cô y tá trẻ tên Hạnh. Vừa học xong lớp sơ cứu, Hạnh đã tình nguyện về trạm quân y dã chiến đặt bên rìa cánh rừng để chăm sóc thương binh và người dân bị nạn. Trạm quân y chỉ là mấy mái lán lợp lá, bàn ghế thô sơ, thuốc men thiếu thốn. Ban ngày, Hạnh băng bó vết thương, nấu thuốc, chăm nom bệnh nhân. Ban đêm, khi tiếng bom vọng lại từ xa, cô vẫn thức trắng cùng đồng đội chuẩn bị cáng cứu thương đón những người vừa chuyển về. Có những đêm trời tối mịt, Hạnh cầm chiếc đèn bão chạy từ lán này sang lán khác. Ánh đèn vàng lay động trong gió, soi lên khuôn mặt người bệnh đầy hy vọng. Từ xa nhìn lại, ngọn đèn nhỏ ấy như một bông hoa rực sáng giữa thời lửa đạn. Mọi người trìu mến gọi cô là “bông hoa lửa của trạm quân y”. Một lần, mưa lớn kéo dài làm con đường vào trạm bị chia cắt. Đúng lúc ấy, có thương binh cần thuốc gấp. Không chần chừ, Hạnh khoác túi thuốc men, lội qua dòng nước xiết cùng vài người dân để mang thuốc đến nơi. Nhờ sự tận tâm ấy, người thương binh qua cơn nguy kịch. Sau ngày đất nước yên bình, Hạnh tiếp tục làm nghề y tại quê hương. Nhiều người trưởng thành vẫn nhớ hình ảnh cô y tá trẻ năm nào với chiếc đèn bão trên tay và nụ cười hiền hậu. Câu chuyện về Hạnh nhắc rằng trong thời hoa lửa, lòng nhân ái cũng tỏa sáng rực rỡ như lòng dũng cảm. Chính những con người âm thầm cứu người, giữ niềm tin ấy đã góp phần làm nên ngày chiến thắng.



