Anh hùng Lực lượng vũ trang

TRẠM QUÂN Y DƯỚI LÒNG ĐẤT ĐẮK MIL

Hà Nội19/08/2026Đoàn xã Đức Lập (Đức Lập)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh, Bác sĩ Quân y Nguyễn Văn Khải

Năm 1975, tôi là sĩ quan quân y trực tiếp phục vụ trong Chiến dịch Tây Nguyên. Nếu như đối với các chiến sĩ bộ binh, chiến trường là những đợt xung phong bão lửa trên mặt đất, thì đối với lực lượng y bác sĩ chúng tôi, chiến trường lại là căn hầm ngầm quân y dã chiến nằm sâu trong lòng đất thuộc vùng rừng Đắk Mil.

Căn hầm phẫu thuật dã chiến rộng chưa đầy 20 mét vuông, trần được gia cố bằng những cây gỗ rừng to bằng đùi người và phủ nhiều lớp bạt ni-lông. Bên trên, tiếng pháo 105mm và đạn bom nổ rung chuyển đất trời, đất cát rào rào rơi xuống trần bạt. Bên dưới, ánh đèn măng-xông chập chờn tỏa ra hơi nóng hầm hập. Mùi thuốc sát trùng, mùi máu tươi và mùi mồ hôi quyện vào nhau tạo nên một không khí đặc quánh.

Từ rạng sáng ngày 9/3, thương binh từ trận địa Đức Lập và Núi Lửa bắt đầu được lực lượng tải thương dồn dập chuyển về. Có những đồng chí còn rất trẻ, áo quân phục rách tả tơi, vết thương nát bấy vì mảnh pháo. Đôi bàn tay tôi dính đầy máu, dao mổ và kẹp y tế hoạt động liên tục không một phút nghỉ ngơi. Chúng tôi phải phân loại thương binh ngay tại cửa hầm: ca nào cần mổ cấp cứu ngay, ca nào phải cưa chi để giữ tính mạng.

Có một chiến sĩ trẻ tên Hùng, bị mảnh bom găm sâu vào ổ bụng. Khi tôi chuẩn bị tiêm mũi thuốc gây mê hiếm hoi còn lại, em nắm chặt lấy tay tôi, giọng yếu ớt: 'Bác sĩ ơi, mổ nhanh cho em... để em còn trở lại đồi C1 với anh em...'. Tôi nuốt nước mắt vào trong, gật đầu trấn an em. Ca mổ kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ trong điều kiện thiếu thốn đủ thứ đã thành công rực rỡ.

Suốt 3 ngày đêm liền, ê-kíp chúng tôi không hề chợp mắt. Giành giật từng hơi thở, từng nhịp đập con tim cho đồng đội giữa chốn bom đạn ấy chính là trận đánh lớn nhất và tự hào nhất trong đời cầm dao mổ của tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn