Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Trạm quân y dưới tán rừng

Trong chiến tranh, một nữ y tá đã dựng trạm quân y tạm trong rừng để cứu chữa thương binh. Dù thiếu thốn thuốc men và dụng cụ, bà vẫn tận tâm chăm sóc từng người bị thương, góp phần giữ lại nhiều sinh mạng giữa chiến trường khốc liệt.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh, tại vùng rừng núi thuộc tỉnh Quảng Ngãi, các đơn vị bộ đội thường xuyên phải chiến đấu và di chuyển liên tục.

Thương binh cần được cứu chữa ngay tại chỗ.

Vì vậy, nhiều trạm quân y dã chiến được dựng lên trong rừng.

Lê Thị Cẩm Tú khi ấy là một y tá trẻ.

Nhiệm vụ của bà là chăm sóc và cứu chữa thương binh.

Trạm quân y của bà chỉ là một căn lán nhỏ.

Dựng bằng tre, nứa.

Lợp lá rừng.

Bên trong có một vài tấm vải trải làm giường.

Một buổi chiều, khi trận chiến vừa kết thúc, thương binh được đưa về trạm liên tục.

Có người bị thương ở tay.

Có người bị thương ở chân.

Có người bị sốt vì kiệt sức.

Bà Tú cùng đồng đội nhanh chóng bắt tay vào công việc.

Rửa vết thương.

Băng bó.

Cho thuốc.

Dù thuốc men rất hạn chế, bà luôn cố gắng tận dụng mọi thứ có thể.

Có khi phải dùng lá cây rừng đã được hướng dẫn để cầm máu tạm thời.

Một chiến sĩ bị thương nặng được đưa vào trạm.

Anh bị mất máu nhiều.

Mặt tái nhợt.

Bà Tú lập tức tiến hành sơ cứu.

Bà vừa làm vừa động viên:

"Cố lên, sẽ ổn thôi."

Giọng nói nhẹ nhưng đầy kiên quyết.

Sau nhiều giờ chăm sóc liên tục, tình trạng của anh dần ổn định.

Đêm xuống, trạm quân y vẫn sáng ánh đèn dầu nhỏ.

Bà Tú gần như không nghỉ.

Có lúc vừa băng bó xong cho người này, đã có người khác được đưa đến.

Một đồng đội nói:

"Chị không mệt sao?"

Bà chỉ cười:

"Còn người bị thương thì mình còn phải làm."

Những ngày sau đó, công việc vẫn tiếp tục không ngừng.

Có những lúc bom nổ gần khu vực.

Trạm phải tạm thời di chuyển sâu hơn vào rừng.

Nhưng việc cứu chữa không bị gián đoạn.

Sau nhiều tháng, nhiều thương binh đã hồi phục và trở lại đơn vị.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, bà Tú trở về nghề y bình thường.

Nhưng ký ức về trạm quân y dã chiến vẫn còn nguyên.

Bà giữ lại chiếc hộp thuốc cũ đã sờn màu.

Như một kỷ vật của những ngày tháng không thể quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn