Bài viết

Trạm Xá Giữa Rừng Trường Sơn

Giữa đại ngàn Trường Sơn, một trạm xá nhỏ đã trở thành nơi giành giật sự sống cho thương binh bằng đôi tay của những nữ y tá trẻ.

Đắk Lắk29/04/2026Đoàn phường Cư Bao (Đoàn phường Cư Bao)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh ác liệt, dãy Trường Sơn không chỉ là rừng núi rậm rạp mà còn là tuyến vận chuyển huyết mạch. Bom rải xuống liên tục, đất đá sạt lở, con đường mòn nhiều đoạn bị xóa sạch.

Trong một khe núi sâu, có một trạm xá dã chiến dựng bằng tranh tre. Không biển hiệu, không ánh sáng, chỉ có mùi thuốc sát trùng và tiếng bước chân gấp gáp.

Cô y tá Lê Thị Mai khi ấy mới mười chín tuổi, vừa rời ghế nhà trường đã vào tuyến lửa.

Một đêm mưa lớn, thương binh được đưa về liên tục. Có người bị thương nặng, máu thấm ướt cả cáng. Không đủ đèn, họ phải dùng đèn dầu che kín bằng lon để ánh sáng chỉ đủ nhìn vết thương.

Có một ca nguy kịch, bác sĩ bảo cần truyền máu gấp. Nhưng máu dự trữ gần như cạn.

Mai đứng lên, nói nhỏ:

“Em cùng nhóm máu.”

Không ai nói thêm. Ca truyền máu bắt đầu ngay trong căn lán ẩm thấp giữa rừng.

Ngoài kia, tiếng bom vẫn vọng về từng đợt.

Sau nhiều giờ, người thương binh qua cơn nguy hiểm. Anh mở mắt, nhìn quanh rồi thì thào:

“Tôi còn sống hả…”

Mai chỉ cười:

“Anh còn phải đi tiếp đường Trường Sơn.”

Có lần, trạm xá bị rung chuyển vì bom gần đó. Mái lá rơi xuống, thuốc men đổ vỡ. Nhưng không ai bỏ chạy. Họ vừa giữ thương binh, vừa dọn lại chỗ làm việc.

Nhiều năm sau, khi trở lại Trường Sơn, bà Mai đứng giữa rừng già đã xanh trở lại và nói:

“Ngày đó, chúng tôi không nghĩ mình đang sống trong chiến tranh… chỉ nghĩ đang cứu người.”

Trạm xá giữa rừng Trường Sơn năm ấy là biểu tượng của lòng nhân ái, sự kiên cường và tinh thần hy sinh thầm lặng của những con người trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Trạm Xá Giữa Rừng Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa