Trận Bạch Đằng 1288 – Kế sách khiến quân Nguyên – Mông khiếp sợ
Trần Tấn Khanh
Bạch Đằng, năm 1288 – Mặt sông tưởng như yên bình, nhưng bên dưới là một trận địa được chuẩn bị công phu. Những cọc gỗ lớn đã được quân Đại Việt bí mật đóng xuống lòng sông. Chúng nằm im dưới nước, chờ đợi thời khắc quyết định.
Người đứng sau kế hoạch ấy là Trần Hưng Đạo.
Sau hai lần thất bại trước Đại Việt, quân Nguyên – Mông vẫn chưa từ bỏ ý định xâm lược. Năm 1288, chúng lại đưa quân tiến vào nước ta.
Lần này, Trần Hưng Đạo hiểu rằng cần phải có một kế hoạch đặc biệt.
Ông không lựa chọn đối đầu trực diện với toàn bộ quân địch khi chúng đang có ưu thế. Thay vào đó, ông tận dụng địa hình sông nước và quy luật lên xuống của thủy triều.
Quân Đại Việt bí mật chuẩn bị những cọc gỗ lớn, đầu bịt sắt nhọn rồi cắm xuống lòng sông Bạch Đằng. Trận địa được bố trí sao cho khi nước dâng cao, những chiếc cọc gần như biến mất hoàn toàn.
Sau khi chuẩn bị xong, quân Đại Việt chờ đợi.
Rồi đoàn thuyền của quân Nguyên – Mông xuất hiện.
Quân ta chủ động khiêu chiến rồi giả vờ rút lui.
Thấy quân Đại Việt bỏ chạy, quân địch lập tức đuổi theo. Chúng tiến sâu vào lòng sông mà không hề biết rằng phía trước đang có một chiếc bẫy khổng lồ.
Khi đoàn thuyền đã tiến vào đúng vị trí, thủy triều bắt đầu rút.
Mực nước nhanh chóng hạ xuống.
Những chiếc cọc nhọn từ từ hiện ra.
Đoàn thuyền quân Nguyên – Mông bị mắc kẹt.
Đúng lúc ấy, quân Đại Việt từ nhiều phía đồng loạt tiến công.
Tiếng trống trận vang dậy trên mặt sông.
Thuyền chiến lao tới. Quân lính từ hai bờ liên tục tấn công. Những con thuyền của quân địch va vào cọc gỗ, đội hình bị phá vỡ. Cả một đạo quân hùng mạnh rơi vào cảnh hỗn loạn.
Những người lính Nguyên – Mông cố tìm đường tháo chạy nhưng dòng sông đã trở thành một mê trận.
Kết quả, quân xâm lược bị đánh tan tác. Nhiều tướng lĩnh quan trọng của quân Nguyên – Mông phải bỏ chạy về nước.
Trận Bạch Đằng năm 1288 trở thành một trong những chiến thắng nổi bật nhất trong lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam.
Điều đáng khâm phục không chỉ là việc Trần Hưng Đạo biết sử dụng cọc gỗ dưới lòng sông.
Điều quan trọng hơn là ông biết lấy điểm mạnh của đối phương biến thành điểm yếu của chính họ.
Quân Nguyên – Mông mạnh vì đông và có lực lượng lớn. Nhưng chính đội quân khổng lồ ấy lại trở nên cồng kềnh khi bị mắc kẹt trên một dòng sông hẹp.
Bạch Đằng vì thế không chỉ là một chiến thắng bằng sức mạnh.
Đó là chiến thắng của trí tuệ, sự kiên nhẫn và nghệ thuật dùng binh.
Dòng sông Bạch Đằng vẫn chảy qua bao thế kỷ.
Nhưng câu chuyện về trận chiến năm 1288 vẫn còn được nhắc lại như một lời khẳng định:
Một dân tộc dù nhỏ bé vẫn có thể đánh bại kẻ thù mạnh hơn nếu biết đoàn kết, có lòng quyết tâm và biết dùng trí tuệ để chiến đấu.



