Trần Bạch Đằng
Trần Bạch Đằng (tên khai sinh là Trương Gia Triều; 15 tháng 7 năm 1926 – 16 tháng 4 năm 2007) là một chính khách, nhà nghiên cứu, nhà văn, nhà báo Việt Nam.
Trần Bạch Đằng (tên khai sinh là Trương Gia Triều, các bút danh: Nguyễn Trương Thiên Lí, Nguyễn Hiếu Trường, Hưởng Triều, Trần Quang) sinh ngày 15 tháng 7 năm 1926 tại xã Hòa Thuận, Giồng Riềng, tỉnh Rạch Giá (nay thuộc xã Hòa Thuận, tỉnh An Giang).[1] Ông là cháu nội của nhà chí sĩ yêu nước Trương Gia Mô,[2][3] đồng thời tốt nghiệp tiểu học loại ưu và đỗ đầu kỳ thi thuộc khóa đầu tiên của Trường Trung học Petrus Trương Vĩnh Ký.[4]
Trần Bạch Đằng tham gia cách mạng từ khi mới 17 tuổi. Năm 1946, ông đã được giao phụ trách tờ báo Chống xâm lăng của Thành ủy Sài Gòn, năm năm sau thì nắm giữ chức vụ Tổng biên tập báo Nhân dân Miền Nam của Trung ương Cục.[5] Trong thời kỳ Chiến tranh Việt Nam, ông lần lượt đảm nhận qua nhiều cương vị quan trọng như Bí thư Thành ủy Sài Gòn, phụ trách Ban tuyên huấn Trung ương Cục và Ủy viên Đoàn chủ tịch Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam,[6] từng là Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật Giải phóng.[7]
Năm 1978, Trần Bạch Đằng giữ chức vụ Phó Ban Dân vận Trung ương. Năm 1981, ông công tác ở Ban Tuyên huấn và một năm sau thì được giao nhiệm vụ hoạt động công tác tư tưởng văn hóa, viết báo, nghiên cứu khoa học xã hội, hỗ trợ Trung ương và Chính phủ Việt Nam một số vấn đề về chiến lược tư tưởng, kinh tế xã hội.[8]
Ông là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1976.[7]
Ông qua đời vào ngày 16 tháng 4 năm 2007 tại bệnh viện Chợ Rẫy vì nguyên nhân ung thư phổi, hưởng thọ 80 tuổi



