Trận bảo vệ ga Hàng Cỏ
Bảo vệ ga Hàng Cỏ
(Hà Nội, đêm tháng 12/1972)
Ga Hàng Cỏ ban ngày đông người,
đêm xuống thì im ắng lạ thường.
Nhưng trong chiến tranh,
nơi ấy là mục tiêu đặc biệt.
Tàu không chỉ chở người,
mà còn chở lương thực, vũ khí,
chở cả mạch sống của miền Bắc.
Trận địa pháo của chúng tôi bố trí không xa ga.
Tầm bắn khép kín,
phủ trùm hướng máy bay thường lao vào.
Đêm trước giờ đánh
Chúng tôi vào ca từ sẩm tối.
Sân ga tối om.
Những toa tàu nằm im như đang nín thở.
Thỉnh thoảng,
có tiếng kim loại khẽ va vào nhau —
chắc là gió lay một sợi xích.
Không ai nói to.
Chỉ nghe rõ tiếng thở của nhau
và tiếng còi báo động xa dần rồi tắt.
Pháo sáng trên sân ga
Gần nửa đêm,
bầu trời đột ngột sáng rực.
Pháo sáng địch thả xuống,
treo lơ lửng trên đầu.
Cả khu ga hiện ra trắng xóa:
đường ray song song,
nhà ga mái thấp,
những toa tàu xếp dài.
Trận địa chúng tôi cũng lộ hẳn.
Khẩu đội trưởng nói rất gọn:
“Giữ ga. Không để bom rơi trúng.”
Máy bay lao thấp
Tiếng động cơ gào lên,
rất gần.
Một chiếc máy bay lao thấp theo trục đường ray,
độ cao thấp đến mức
tôi có cảm giác nó sượt qua mái nhà ga.
Không kịp nghĩ gì nhiều.
Lệnh vang lên:
“Bắn!”
Pháo gầm.
Đạn vạch đường xé thẳng lên trời.
Sân ga rung nhẹ.
Vỏ đạn nóng hổi văng đầy đất.
Bom rơi lệch
Chiếc máy bay chao mạnh.
Nó thả bom vội.
Bom rơi xuống khu đất trống phía sau ga,
nổ dồn dập,
đất đá bắn tung.
Nhà ga vẫn đứng vững.
Máy bay kéo cao,
mất hút trong đêm.
Trận đánh nối tiếp
Chưa kịp thở,
một tốp khác vòng vào.
Chúng tôi xoay nòng pháo,
bắn chặn ngay từ xa.
Không cần bắn rơi,
chỉ cần buộc chúng không dám bổ nhào đúng hướng ga.
Đêm ấy,
pháo của chúng tôi nổ nhiều lần,
đến khi nòng nóng rực.
Gần sáng
Gần sáng,
bầu trời dịu lại.
Khói bom tan dần.
Sân ga mờ trong sương lạnh.
Một đoàn tàu chở hàng
lặng lẽ chuyển bánh.
Đèn che kín.
Bánh sắt lăn chậm trên đường ray.
Chúng tôi đứng nhìn,
không ai nói gì.
Nhưng ai cũng hiểu:
đêm nay ga Hàng Cỏ vẫn hoạt động.
Lời người lính pháo cao xạ
Trận đánh bảo vệ ga Hàng Cỏ ấy
không có chiến công lớn.
Nhưng nếu đêm đó ga bị phá,
hàng nghìn chuyến tàu sẽ dừng lại.
Nhiều năm sau,
mỗi lần nghe tiếng tàu hú còi trong đêm Hà Nội,
tôi lại nhớ đến pháo sáng treo trên sân ga,
tiếng pháo gầm giữa phố,
và một đêm
chúng tôi giữ được nhịp thở của thành phố.
Có những trận đánh
không ghi bằng xác máy bay,
mà ghi bằng
tiếng tàu vẫn lăn bánh khi trời sáng.



