Trần Bội Cơ - Ngọn Lửa Thanh Xuân Giữa Sài Gòn
Trần Bội Cơ sinh năm 1932, là một nữ sinh người Việt gốc Hoa sống tại Chợ Lớn (Sài Gòn). Ở độ tuổi trăng tròn tươi đẹp, thay vì hưởng thụ cuộc sống êm đềm, cô nữ sinh trường Phúc Kiến đã thấu hiểu nỗi nhục của một dân tộc mất nước và sự bất công của nền giáo dục nô dịch. Cô sớm gia nhập phong trào học sinh, sinh viên bí mật, tích cực vận động bạn bè tham gia chống lại các chính sách áp bức của thực dân Pháp.
Tháng 5 năm 1950, hưởng ứng phong trào đấu tranh của học sinh Sài Gòn sau sự kiện Trần Văn Ơn hy sinh, Trần Bội Cơ đã đứng ra lãnh đạo toàn trường bãi khóa, đòi trả tự do cho những học sinh bị bắt giam vô cớ và yêu cầu tổ chức kỳ thi tốt nghiệp công bằng. Ngày 6 tháng 5 năm 1950, khi hàng trăm cảnh sát vũ trang ập vào trường hòng đàn áp, Trần Bội Cơ đã hiên ngang đi đầu, dùng thân mình chắn ngang cổng trường để bảo vệ các bạn.
Cô bị địch bắt và đưa về bót cảnh sát giam giữ. Tại đây, kẻ thù đã áp dụng những cực hình tra tấn tàn bạo nhất hòng ép cô khai ra những người đứng đầu phong trào. Dù thân thể bầm dập, nát tươm, người thiếu nữ 18 tuổi ấy vẫn kiên quyết cắn răng không hé nửa lời. Thậm chí, cô còn lớn tiếng mắng mỏ quân thù. Do vết thương quá nặng, Trần Bội Cơ đã trút hơi thở cuối cùng vào ngày 12 tháng 5 năm 1950. Sự hy sinh lẫm liệt của cô nữ sinh gốc Hoa đã quyện chặt tình đoàn kết, thổi bùng ngọn lửa đấu tranh rực rỡ của thanh niên Sài Gòn.



