Cựu Thanh niên xung phong

Trận bom định mệnh

"Câu chuyện thời hoa lửa" này là khúc tráng ca đầy đau thương nhưng bất tử về Hang Tám Cô trên Đường 20 Quyết Thắng (Quảng Bình) – một trong những "tọa độ chết" khốc liệt nhất những năm 1971 - 1972. Qua ký ức đẫm nước mắt của nhân chứng – cựu thanh niên xung phong (TNXP) Nguyễn Tiến Nguyệt, tác phẩm tái hiện lại sự hy sinh anh dũng của 8 chiến sĩ trẻ tuổi mười chín, đôi mươi bị mắc kẹt sau một trận bom sập cửa hang. Tiếng kêu cứu vọng ra từ vách đá suốt 9 ngày đêm năm ấy đã trở thành nỗi đau nhó

Đồng Nai12/06/2026Nguyễn Minh Hy (Phường Biên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trận bom định mệnh và bức tường đá nghiệt ngã

Đường 20 Quyết Thắng là tuyến đường huyết mạch xuyên Trường Sơn để chi viện cho chiến trường miền Nam. Trưa ngày 14/11/1972, máy bay B-52 của Mỹ ném bom rải thảm dữ dội xuống km16.

Lúc này, một tiểu đội TNXP gồm 8 chiến sĩ (4 nam, 4 nữ, đều quê ở huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa) đang làm nhiệm vụ san lấp hố bom thì máy bay ập đến. Họ nhanh chóng chạy vào một hang đá bên đường để trú ẩn.

Một quả bom khổng lồ lao xuống, nổ tung ngay sát cửa hang. Sức nổ khủng khiếp làm một tảng đá vôi nặng hàng nghìn tấn đổ sập xuống, bịt kín hoàn toàn lối ra vào duy nhất của hang.

Ông Nguyễn Tiến Nguyệt nghẹn ngào nhớ lại:

"Khi khói bom vừa dứt, chúng tôi lao đến thì rụng rời chân tay. Cửa hang trước đó rộng thênh thang giờ chỉ còn là một khối đá khổng lồ, nhẵn nhụi và kiên cố như một bức tường thành."

9 ngày đêm nghẹt thở và bất lực trong dòng lệ

Ngay lập tức, một chiến dịch giải cứu quy mô lớn được vạch ra. Lực lượng công binh, TNXP và cả xe xích, bộc phá được điều động đến. Tuy nhiên, tảng đá quá lớn, nếu dùng lượng bộc phá quá mạnh thì áp lực nổ sẽ làm sập toàn bộ trần hang, giết chết các chiến sĩ bên trong ngay lập tức. Nếu dùng xe xích kéo thì dây cáp liên tục bị đứt phựt.

Trong sự bất lực tột cùng của đồng đội phía ngoài, từ bên trong khe đá hẹp, tiếng kêu cứu của 8 chiến sĩ trẻ vọng ra. Ban đầu tiếng gọi: "Các anh ơi cứu chúng em với!" còn rõ mồn một. Những ngày sau, tiếng kêu nhỏ dần, chuyển thành những tiếng thào thào gọi mẹ, gọi đồng đội.

Để duy trì sự sống cho bạn, ông Nguyệt và các chiến sĩ đã nảy ra sáng kiến dùng một chiếc ống nhựa dài, tìm các khe nứt nhỏ của khối đá để luồn vào trong, dùng xi-lanh bơm sữa và nước cháo loãng. Nhưng khe đá ngoằn ngoèo, không ai biết những giọt sữa ấy có đến được tay các anh, các chị hay không.

Đến ngày thứ 9, sau những nỗ lực kiên cường nhưng tuyệt vọng của đồng đội phía ngoài, tiếng động bên trong hang hoàn toàn chìm vào im lặng. 8 người con nước Việt, tuổi đời mới chỉ từ 18 đến 20, đã vĩnh viễn nằm lại trong lòng đại ngàn Trường Sơn.

Khúc vĩ thanh bất tử

Phải đến năm 1996 (24 năm sau), khi tuyến đường được mở rộng, hài cốt của 8 liệt sĩ mới được tìm thấy và tổ chức mai táng trang trọng.

Câu chuyện về Hang Tám Cô qua lời kể của nhân chứng Nguyễn Tiến Nguyệt là một trong những trang sử đau thương nhất nhưng cũng kiêu hùng nhất của lực lượng TNXP Việt Nam. Sự hy sinh của các anh, các chị là minh chứng cho một "thời hoa lửa" mà ở đó, mỗi mét đường hành quân ra trận đều được đổi bằng máu xương, bằng những tuổi đôi mươi thanh xuân hiến dâng trọn vẹn cho ngày độc lập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn