TRẦN CAN
Anh hùng Trần Can sinh năm 1931 tại xã Sơn Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An. Xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ của ông sớm thấm đẫm nỗi nhọc nhằn và ý thức sâu sắc về cảnh nước mất nhà tan. Chính những khó khăn của cuộc sống và sự tàn bạo của kẻ thù đã rèn giũa nên một Trần Can kiên cường, đầy hoài bão. Năm 1951, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, người thanh niên xứ Nghệ đã gác lại niềm riêng, lên đường nhập ngũ để dâng hiến tuổi xuân cho cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc.
Trong quân ngũ, Trần Can nhanh chóng bộc lộ tố chất của một người chỉ huy quân sự tài ba và gan dạ. Với bản lĩnh thép và tinh thần trách nhiệm cao, ông luôn đi đầu trong những nhiệm vụ khó khăn nhất. Trước khi bước vào chiến dịch Điện Biên Phủ, ông đã tham gia nhiều trận đánh lớn nhỏ, tích lũy kinh nghiệm chiến trường và trở thành niềm tin cậy của đồng đội. Ở ông, người ta thấy sự hòa quyện giữa lòng dũng cảm vô song và sự điềm tĩnh, mưu trí của một Tiểu đội trưởng, rồi Đại đội phó thuộc Trung đoàn 209, Đại đoàn 312.
Mùa xuân năm 1954, trận mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ tại cứ điểm Him Lam đã ghi dấu chiến công bất tử của Trần Can. Giữa làn mưa bom bão đạn thù trút xuống dữ dội, ông đã dũng cảm dẫn đầu tiểu đội xông lên áp sát lô cốt địch. Mặc cho vết thương làm máu thấm đỏ vai áo, Trần Can vẫn hiên ngang dẫn bước, tiêu diệt các hỏa điểm cản đường. Khoảnh khắc ông vọt lên, cắm lá cờ “Quyết chiến Quyết thắng” của Chủ tịch Hồ Chí Minh trên nóc hầm chỉ huy cứ điểm Him Lam không chỉ là biểu tượng của chiến thắng mà còn là luồng sinh khí cổ vũ mạnh mẽ tinh thần tiến công cho toàn mặt trận.
Không dừng lại ở đó, trong trận đánh chiếm điểm cao 507 vào những ngày cuối cùng của chiến dịch, Trần Can một lần nữa chứng minh ý chí thép của mình. Dù đơn vị bị tổn thất nặng nề, bản thân ông nhiều lần bị thương, nhưng người chỉ huy ấy vẫn kiên quyết không rời trận địa. Ông cùng đồng đội bám trụ từng tấc đất, đẩy lùi nhiều đợt phản kích của quân thù. Chính sự kiên cường đến cùng của ông đã giữ vững trận địa, tạo đà cho các cánh quân của ta tổng công kích vào sào huyệt cuối cùng của thực dân Pháp tại Điện Biên Phủ.
Anh hùng Trần Can đã ngã xuống ngay sát giờ chiến thắng, khi chỉ còn cách giây phút toàn thắng của dân tộc trong gang tấc. Sự hy sinh của ông ở tuổi 23 là một nốt nhạc bi tráng, thắp sáng thêm vẻ đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Với những cống hiến đặc biệt xuất sắc, ông đã được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 1956. Ông ra đi, nhưng hình ảnh người chiến sĩ hiên ngang cắm cờ trên cứ điểm Him Lam đã trở thành một tượng đài bất tử trong lòng quân đội và nhân dân.
Ngày nay, cái tên Trần Can được trân trọng đặt cho nhiều con phố, trường học trên khắp mọi miền Tổ quốc, mãi mãi là niềm tự hào của các thế hệ trẻ. Câu chuyện về cuộc đời ông nhắc nhở chúng ta rằng: Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương và lòng tận hiến của những con người không biết khuất phục. Trần Can chính là đóa hoa lửa đẹp nhất của núi rừng Tây Bắc, một minh chứng rạng ngời cho ý chí quyết thắng của dân tộc Việt Nam trong “Câu chuyện thời hoa lửa” hào hùng.



