TRẦN CAN – MỘT TUỔI XUÂN Ở ĐIỆN BIÊN
TRẦN CAN – MỘT TUỔI XUÂN Ở ĐIỆN BIÊN
Chiều 13 tháng 3 năm 1954.
Trên chiến trường Điện Biên Phủ, những người lính đang chuẩn bị bước vào trận đánh mở màn của chiến dịch.
Mục tiêu đầu tiên là Him Lam.
Trong số những người lính có Trần Can – một người con của Nghệ An.
Anh nhập ngũ khi còn trẻ và trải qua những năm tháng chiến đấu trong kháng chiến chống Pháp.
Ngày hôm ấy, đơn vị của anh tiến vào trận địa.
Đối với những người lính, mỗi bước tiến đều có ý nghĩa.
Bởi phía trước là một hệ thống cứ điểm kiên cố.
Phía sau là đồng đội.
Và xa hơn nữa là quê hương.
Trận đánh Him Lam diễn ra quyết liệt.
Trần Can cùng đồng đội chiến đấu với tinh thần quyết tâm cao.
Anh đã dẫn đầu một tổ chiến đấu tiến vào cứ điểm.
Trong trận đánh, Trần Can đã hy sinh.
Nhưng sự hy sinh của anh góp phần vào thắng lợi của trận Him Lam – trận mở màn quan trọng của Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Sau này, tên tuổi Trần Can được nhắc đến cùng những người lính đã làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ.
Nhưng hãy thử tưởng tượng về Trần Can trước khi anh trở thành một cái tên trong sách lịch sử.
Anh cũng từng là một người con.
Từng có quê nhà để nhớ.
Từng có những người thân chờ đợi.
Từng có một tương lai mà anh chưa kịp sống.
Đó chính là điều khiến lịch sử trở nên gần gũi.
Bởi những người làm nên lịch sử không phải những nhân vật bước ra từ truyền thuyết.
Họ là những con người bằng xương bằng thịt.
Có ước mơ.
Có nỗi nhớ.
Có tuổi trẻ.
Và có một ngày họ phải lựa chọn.
Trần Can đã chọn đứng ở nơi đất nước cần anh.
Hôm nay, hơn bảy mươi năm đã trôi qua kể từ Chiến thắng Điện Biên Phủ.
Những người trẻ có thể đến Điện Biên, đứng trên những ngọn đồi năm xưa và nhìn thấy một vùng đất xanh bình yên.
Có lẽ rất khó để hình dung nơi đây từng là chiến trường.
Nhưng chính sự bình yên ấy khiến những câu chuyện như của Trần Can càng cần được kể lại.
Không phải để chúng ta sống trong quá khứ.
Mà để hiểu giá trị của hiện tại.
Một buổi sáng được đến trường.
Một gia đình được quây quần.
Một con đường không còn tiếng súng.
Một lá cờ tung bay trong bầu trời bình yên.
Tất cả đều đáng để trân trọng.
Trần Can đã gửi lại tuổi trẻ ở Điện Biên.
Còn chúng ta nhận lại một đất nước để tiếp tục xây dựng.
**Có những người đã đi qua “Thời Hoa Lửa” bằng tuổi xuân của mình.
Và nhiệm vụ của chúng ta là không để tuổi xuân ấy bị lãng quên.**



