Anh hùng Lực lượng vũ trang

“Trần Can – Ngọn Lửa Trên Điểm Cao 507”

Chuyện kể về cuộc đời và chiến công của anh hùng Trần Can – người lính Đại đoàn 312 đã anh dũng cắm lá cờ “Quyết chiến, Quyết thắng” trên cứ điểm Him Lam trong chiến dịch Điện Biên Phủ

Phú Thọ11/12/2025Đoàn TNCS HCM xã Thanh Ba (Đoàn TNCS HCM xã Thanh Ba)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trần Can sinh năm 1931 tại xã Sơn Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An — một mảnh đất giàu truyền thống yêu nước và cần cù lao động. Từ nhỏ, giữa những luống lúa và cánh đồng, chàng trai Trần Can đã lớn lên cùng khát vọng tự do của dân tộc và ước ao một ngày được cầm súng đứng lên đánh đuổi ngoại xâm. Hoàn cảnh gia đình nông dân, tuổi trẻ dũng cảm và tinh thần trách nghĩa đã dẫn lối anh vào con đường binh nghiệp — quyết tâm mà cuối cùng đã đưa anh vào những trận mạc quyết định của lịch sử dân tộc.

Tháng 1 năm 1951, ở tuổi đôi mươi, Trần Can chính thức nhập ngũ, được biên chế vào Trung đoàn 209, Đại đoàn 312 — đơn vị thuộc lực lượng chủ lực của Quân đội Nhân dân Việt Nam thời kháng chiến chống Pháp. Tại đây, anh được rèn luyện, thử thách trong nhiều chiến dịch, được thăng tiến nhờ năng lực chỉ huy và phẩm chất dũng cảm; từ tiểu đội trưởng tiến lên làm đại đội phó, luôn là nòng cốt ở các mũi tiến công hiểm yếu.

Trần Can không phải là người nổi lên chỉ trong một trận đánh; trước khi bước vào chiến dịch Điện Biên Phủ, anh đã ghi dấu ấn trong nhiều mặt trận, từ Tây Bắc đến Thượng Lào. Những trận chiến ác liệt, những lần chiến đấu xuyên đêm, khi thì cầm súng phản kích, khi thì tham gia tổ chức đánh tiêu diệt các ụ pháo, cứ điểm — tất cả đã tôi luyện cho anh tư duy chiến thuật, khả năng lãnh đạo nhỏ trong điều kiện cận chiến và tinh thần chăm lo đồng đội. Những đồng đội, chỉ huy từng kể rằng Trần Can thường là người đi đầu, dũng cảm, mưu trí và kiên định trước mọi khó khăn.

Một trong những biểu tượng gắn liền với hình ảnh Trần Can là chiếc mũ nan — vật dụng giản dị của người lính, che nắng che mưa trên hành trình ròng rã. Chiếc mũ ấy sau này được đồng đội mang về lưu giữ, trở thành tư liệu trưng bày tại Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam như một chứng tích mềm nhưng đậm ý nghĩa về tinh thần binh sĩ Việt Nam trong kháng chiến. Chiếc mũ vừa là hiện vật vật chất vừa là biểu tượng: người lính bình dị nhưng lòng dũng cảm phi thường.

Chiến dịch Điện Biên Phủ (1953–1954) là một trong những bước ngoặt lớn nhất của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Giữa bối cảnh đó, trận mở màn tấn công cứ điểm Him Lam đã trở thành một trong những trang sử đặc biệt, và Trần Can xuất hiện như một điểm sáng. Được giao nhiệm vụ chỉ huy một mũi thọc sâu nhằm tiêu diệt sở chỉ huy địch trên cứ điểm Him Lam, anh đã dẫn đầu đồng đội vượt qua hàng rào lô cốt, lao thẳng vào sở chỉ huy dưới hỏa lực ác liệt và treo lên đó lá cờ mang dòng chữ “Quyết chiến, Quyết thắng” — lá cờ được Chủ tịch Hồ Chí Minh trao cho quân đội. Hành động cắm cờ không chỉ có ý nghĩa chiến thuật (là dấu hiệu chiếm lĩnh điểm then chốt) mà còn mang giá trị tinh thần lớn: nó cổ vũ, tiếp thêm sức mạnh cho toàn mặt trận tiến công. Nhiều tư liệu khẳng định Trần Can là người cắm lá cờ đầu tiên lên cứ điểm Him Lam trong trận mở màn.

Sau khi làm chủ được vị trí, tiểu đội của Trần Can tiếp tục truy quét lính phòng thủ, bắt sống nhiều tên địch và thu nhiều vũ khí. Hình ảnh lá cờ tung bay trên lô cốt Him Lam đã được truyền tải rộng rãi trong các báo cáo chiến sự, báo chí và sau này trở thành một trong những biểu tượng trực quan của chiến dịch. Những bức ảnh tư liệu từ trận đánh Him Lam vẫn được lưu giữ và tái hiện trong nhiều triển lãm lịch sử, nhắc nhớ thế hệ sau về những khoảnh khắc hy sinh và chiến thắng.

Sau Him Lam, chiến dịch tiếp tục với những mục tiêu then chốt khác, trong đó có điểm cao 507 — vị trí phòng thủ quan trọng của địch gần trung tâm cứ điểm Mường Thanh. Ở trận này, Trần Can một lần nữa đứng ở tuyến đầu. Trong đợt tấn công quyết liệt nhằm giành lợi thế vào trung tâm Mường Thanh, anh dẫn quân chọc sâu, chiếm lấy mỏm “Cột cờ” — vị trí trọng yếu trên 507 — và cùng đồng đội cầm cự qua nhiều đợt phản kích dữ dội. Tư liệu chiến sử mô tả những giây phút giằng co bằng lựu đạn, đánh giáp lá cà giữa hai bên; có lần, Trần Can đã nhặt lựu đạn địch ném trả lại, rồi cùng đồng đội lao vào giáp chiến để giữ vị trí.

Trận chiến tại 507 kéo dài, thương vong lớn, nhưng chính sự kiên trì giữ chốt của những đơn vị như của Trần Can đã góp phần mở đường cho bước tiến vào trung tâm cứ điểm. Trong hoàn cảnh ấy, người chỉ huy trẻ vẫn kiên quyết điều động, chăm sóc thương binh, ổn định tổ chức chiến đấu; hành động của anh thể hiện cả đức hy sinh cá nhân lẫn tinh thần trách nhiệm đối với đồng đội và nhiệm vụ chung. Những mô tả về việc anh chiến đấu đến cùng, dù bị thương, cho thấy bản lĩnh của một người lính dám xả thân vì nhiệm vụ.

Sáng ngày 7/5/1954, khi chiến dịch đã tiến tới những giờ phút quyết định, Trần Can hy sinh trên chiến trường — trên sườn của một trận đánh mà thắng lợi của nó đã đi vào lịch sử dân tộc. Sự hy sinh của anh được ghi nhận là anh dũng, đúng vào lúc chiến thắng cận kề; điều đó khiến hình ảnh anh trở nên thiêng liêng trong ký ức tập thể: người lính trẻ đã ngã xuống khi nhiệm vụ chưa hoàn toàn khép lại, khi hòa bình và độc lập chỉ còn chờ những bước cuối cùng. Ngày mất và hoàn cảnh hy sinh của anh đã được nhiều nguồn tư liệu chính thức ghi nhận.

Với những thành tích chiến đấu xuất sắc và sự hy sinh, Trần Can được Nhà nước truy tặng và phong tặng nhiều phần thưởng: Huân chương Quân công (hạng Nhì, hạng Ba), Hai Huân chương Chiến công hạng Nhất, và quan trọng nhất là danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (truy tặng năm 1956). Những giải thưởng này không chỉ là ghi nhận cụ thể về chiến công, mà còn là cách cộng đồng, Nhà nước lưu giữ ký ức tập thể về tinh thần chiến đấu dũng cảm của thế hệ “thời hoa lửa”.

Hình ảnh, hiện vật liên quan đến Trần Can — như chiếc mũ nan, những bức ảnh tư liệu và tư liệu kể chuyện — được lưu giữ, trưng bày ở nhiều nơi: Bảo tàng Lịch sử Quân sự, các triển lãm về Điện Biên Phủ và các kỷ niệm chương địa phương. Tên tuổi anh cũng được đặt cho đường phố, trường học ở một số địa phương như một cách để lớp trẻ hôm nay không quên quá khứ.

Câu chuyện Trần Can không chỉ là một bản anh hùng ca cá nhân, mà còn là tấm gương điển hình cho những nét đẹp trong truyền thống kháng chiến của dân tộc: dũng cảm, mưu trí, sẵn sàng hy sinh và tinh thần đoàn kết. Khi nhìn vào hành trình từ làng quê yên bình tới chiến trường ác liệt, ta thấy một chuỗi lựa chọn và hành động—một con đường mà nhiều thanh niên thời ấy đã đi: tình yêu nước dẫn đến cầm súng, cầm súng dẫn đến hy sinh, và hy sinh trở thành vốn liếng tinh thần cho đời sau xây dựng đất nước. Những hiện vật nhỏ bé như chiếc mũ nan, những tấm ảnh đen trắng, những dòng chữ khen thưởng—tất cả cùng nhau kết thành một câu chuyện lịch sử có tính giáo dục sâu sắc.

Trong bối cảnh hôm nay, khi đất nước đang trong quá trình phát triển và hội nhập, câu chuyện Trần Can nhắc nhở chúng ta về giá trị của trách nhiệm cá nhân trước cộng đồng, về sự dũng cảm đối mặt khó khăn, và về việc trân trọng hòa bình — điều mà thế hệ đi trước đã phải trả bằng máu xương. Việc bảo tồn, kể lại và nghiên cứu những câu chuyện như của Trần Can giúp duy trì một nền ký ức lịch sử vững chắc, nhắc thế hệ trẻ về nguồn cội, động viên họ sống có lý tưởng và trách nhiệm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn