TRẦN CAN - NGƯỜI ANH HÙNG ĐI TRỌN MỘT VÒNG CHIẾN DỊCH
TRẦN CAN - NGƯỜI ANH HÙNG ĐI TRỌN MỘT VÒNG CHIẾN DỊCH
TRẦN CAN - NGƯỜI ANH HÙNG ĐI TRỌN MỘT VÒNG CHIẾN DỊCH
Từ mảnh đất Nghệ An đầy nắng gió, chàng trai trẻ Trần Can lên đường nhập ngũ khi mới đôi mươi. Mang trong mình lòng yêu nước và ý chí chiến đấu, anh nhanh chóng trở thành một người lính dũng cảm, luôn xung phong đi đầu. Trong Chiến dịch Tây Bắc năm 1952, Trần Can đã nhiều lần lập công. Có trận, khi đơn vị bị hỏa lực địch chặn lại, anh ôm bộc phá lao lên phá hủy ụ súng, mở đường cho đồng đội tiến công. Khi tình thế nguy hiểm, anh vẫn bình tĩnh chỉ huy, dẫn đầu tổ xung kích đánh thẳng vào sở chỉ huy địch, bắt sống nhiều tên lính. Từ đó, anh được đồng đội tin tưởng và trở thành một tiểu đội trưởng tiêu biểu.
Cuối năm 1953, đơn vị của anh nhận nhiệm vụ kéo pháo vào chiến trường Chiến dịch Điện Biên Phủ. Những khẩu pháo nặng hàng tấn phải vượt qua núi cao, dốc đứng giữa mưa bom bão đạn. Có lúc, bom napalm thiêu cháy cả triền đồi, đường rút bị chặn, nhiều người bị thương. Trong hoàn cảnh hiểm nguy ấy, Trần Can vẫn là người đi đầu. Anh cùng đồng đội dồn sức kéo pháo vượt dốc, tay bật máu, móng chân rách toạc nhưng không ai buông tay. Nhờ ý chí kiên cường, những khẩu pháo vẫn được đưa đến nơi an toàn, sẵn sàng cho trận đánh lớn.
Chiều 13/3/1954, trận mở màn tại cứ điểm Him Lam bắt đầu. Sau loạt pháo kích dữ dội, bộ binh xung phong, nhưng trước hỏa lực dày đặc của địch, đội hình có lúc chững lại. Không do dự, Trần Can dẫn đầu tiểu đội, mang bộc phá vòng qua giao thông hào, áp sát lô cốt địch. Một tiếng nổ vang lên, lô cốt bị phá hủy, mở đường cho đơn vị tiến lên. Anh tiếp tục xông lên, chiến đấu dũng cảm từ hỏa điểm này sang hỏa điểm khác. Đến 19 giờ 30 phút, giữa khói lửa chiến trường, Trần Can phất cao lá cờ “Quyết chiến -Quyết thắng” và cắm lên đỉnh Him Lam, đánh dấu chiến thắng mở màn đầy ý nghĩa của quân ta.
Những ngày sau đó, anh tiếp tục cùng đơn vị chiến đấu trong nhiều trận ác liệt. Đêm 6/5/1954, trong trận đánh cứ điểm 507, tình hình vô cùng căng thẳng. Hàng rào địch dày đặc, hỏa lực bắn ra dữ dội, nhiều cán bộ bị thương, đội hình có lúc bị gián đoạn. Dù đã bị thương, Trần Can vẫn đứng lên chỉ huy. Anh dẫn đầu đơn vị xung phong, đánh lui nhiều đợt phản kích của địch. Suốt đêm, anh vừa chiến đấu, vừa tổ chức lại lực lượng, giữ vững trận địa, tạo điều kiện cho đơn vị tiến sâu hơn vào trung tâm.
Rạng sáng ngày 7/5/1954, khi chiến thắng đã đến rất gần, quân ta chuẩn bị tiến vào trung tâm Mường Thanh, Trần Can đã anh dũng hy sinh. Anh ra đi khi mới 24 tuổi, ở ngay thời khắc chiến dịch đi đến thắng lợi cuối cùng.
Cuộc đời chiến đấu của Trần Can trải dài từ những trận đánh mở đầu đến giây phút cuối cùng của chiến dịch. Vì thế, anh được nhắc đến như một người lính “đi trọn một vòng chiến dịch” - từ chiến thắng đầu tiên đến thời khắc toàn thắng. Ngày nay, chiếc mũ nan của anh vẫn được lưu giữ như một kỷ vật, nhắc nhở các thế hệ sau về một con người bình dị nhưng anh dũng, đã hiến dâng trọn tuổi trẻ cho độc lập, tự do của Tổ quốc.



