Bài viết

TRẦN CAN – NGƯỜI CẮM CỜ TRÊN ĐỈNH CỨ ĐIỂM HÀN GẮN ĐIỆN BIÊN PHỦ

Đà Nẵng14/05/2026Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn (Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1954, thung lũng Điện Biên Phủ trở thành tâm điểm của cả thế giới, nơi một dân tộc nhỏ bé đang chuẩn bị giáng một đòn chí mạng vào hệ thống thực dân già cỗi. Giữa khói lửa mịt mù của chiến dịch lịch sử ấy, Trần Can hiện lên như một biểu tượng của lòng dũng cảm vô song và ý chí tiến công không mệt mỏi. Sinh ra tại vùng quê nghèo Yên Thành, Nghệ An, anh mang theo cái nắng cháy, gió lào và tinh thần kiên cường của người con xứ Nghệ vào trận đánh quyết định vận mệnh dân tộc. Trước khi đến với Điện Biên, Trần Can đã là một người lính dạn dày kinh nghiệm qua nhiều chiến dịch, nhưng chính tại cứ điểm Him Lam và đồi Bản Kéo, tên tuổi anh mới thực sự hòa vào linh hồn của non sông.

Bối cảnh trận đánh vào cứ điểm Him Lam – cửa ngõ thép của tập đoàn cứ điểm – diễn ra vào ngày 13 tháng 3 năm 1954 vô cùng khốc liệt. Trần Can khi ấy là tiểu đội trưởng, dẫn đầu mũi xung kích đánh chiếm lô cốt đầu cầu. Địch dựa vào công sự kiên cố, hỏa lực tập trung quét sạch mặt đất. Trong làn mưa đạn chát chúa, Trần Can không hề nao núng, anh vừa chỉ huy đồng đội, vừa trực tiếp ôm bộc phá xông lên phá rào. Khi quả bộc phá cuối cùng nổ tung, mở toang cửa ngõ, anh là người đầu tiên nhảy vào chiến hào địch, dùng tiểu liên quét sạch những tên kháng cự cuối cùng. Hình ảnh Trần Can đứng hiên ngang giữa khói súng, tay cầm lá cờ "Quyết chiến quyết thắng" đã trở thành nguồn động lực khổng lồ cho toàn quân tràn lên như triều dâng thác đổ.

Nhưng đỉnh cao của sự anh dũng lại nằm ở những ngày vây lấn tấn công sau đó. Đơn vị của anh được giao nhiệm vụ đánh chiếm các điểm cao then chốt. Trong một trận đánh nghẹt thở, toàn bộ ban chỉ huy đại đội đều hy sinh và bị thương nặng, Trần Can dù đang mang trên mình nhiều vết thương, máu thấm đẫm vai áo, vẫn tự mình đứng ra nắm quyền chỉ huy đại đội. Anh vừa băng bó cho đồng đội, vừa liên tục di chuyển giữa các hầm hào để củng cố tinh thần chiến sĩ. Với lối đánh mưu trí, anh đã điều động các tổ hỏa lực phối hợp nhịp nhàng, bẻ gãy hàng chục đợt phản kích điên cuồng của địch có xe tăng yểm trợ. Có những lúc, anh trực tiếp cầm súng trường bắn tỉa tiêu diệt từng tên địch đang lấp ló sau công sự, mỗi phát súng là một lời thề bảo vệ mảnh đất biên cương.

Sáng ngày 7 tháng 5 năm 1954, trong đợt tổng công kích cuối cùng vào trung tâm tập đoàn cứ điểm, Trần Can một lần nữa dẫn đầu mũi nhọn đột kích. Anh xông xáo như một con mãnh hổ, băng qua những bãi mìn và hàng rào dây thép gai dày đặc để tiến vào hầm ngầm của địch. Nhưng trong giây phút chiến thắng cận kề, một loạt đạn cuối cùng của kẻ thù đã khiến người anh hùng ngã xuống ngay trên đỉnh cứ điểm vừa mới chiếm được. Anh ra đi khi lá cờ đỏ sao vàng đã bắt đầu tung bay trên nóc hầm De Castries, khi tiếng reo hò chiến thắng vang động khắp mây trời Tây Bắc. Trần Can hy sinh nhưng ý chí của anh đã hóa thân vào sắc cờ, nhắc nhở chúng ta rằng tự do hôm nay được đổi bằng máu của những người đã biết sống và chết một cách lẫm liệt nhất cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn