Trần Can: Người chiến sĩ cắm cờ trên nóc hầm De Castries.
Trần Can đã trở thành một huyền thoại về lòng quả cảm vô song. Câu chuyện của anh không chỉ là những con số về trận đánh, mà là một hành trình của ý chí thép và sự hy sinh cao cả ngay ngưỡng cửa của ngày chiến thắng.

Giữa những trang sử vàng của chiến dịch Điện Biên Phủ, cái tên Trần Can đã trở thành một huyền thoại về lòng quả cảm vô song. Câu chuyện của anh không chỉ là những con số về trận đánh, mà là một hành trình của ý chí thép và sự hy sinh cao cả ngay ngưỡng cửa của ngày chiến thắng.
Trần Can: Người chiến sĩ cắm cờ trên nóc hầm De Castries.
Mùa xuân năm 1954, thung lũng Điện Biên Phủ chìm trong khói lửa. Giữa cái nắng cháy da và những cơn mưa rừng xối xả, người lính trẻ Trần Can cùng đồng đội ở Đại đoàn 312 đang chuẩn bị cho những trận đánh quyết định. Anh vốn nổi tiếng trong đơn vị là một tiểu đội trưởng mưu trí, "đánh đâu thắng đó" và luôn giành về mình những phần việc nguy hiểm nhất. Trận đánh mở màn tại đồi Him Lam, Trần Can đã làm nên điều kỳ diệu. Giữa làn đạn đan xen như mặt lưới, anh dẫn đầu tiểu đội xông lên, dùng thủ pháo phá tan các lớp rào thép gai. Khi lô cốt số 10 của địch chống trả quyết liệt, chính anh đã bình tĩnh áp sát, tung lựu đạn tiêu diệt gọn ổ hỏa lực này, mở đường cho quân ta tràn lên như thác lũ. Nhưng thử thách thực sự nằm ở đồi C1 – một "cối xay thịt" đúng nghĩa. Ta và địch giành giật nhau từng mét chiến hào. Trong một đợt phản công điên cuồng của quân Pháp, đơn vị của Trần Can bị tổn thất nặng nề. Bản thân anh bị thương khắp mình, máu thấm đỏ áo trấn thủ. Thế nhưng, khi cấp trên ra lệnh lui về phía sau để điều trị, anh dứt khoát từ chối.Anh nói với đồng đội: "Còn tôi, còn trận địa!". Với một vài chiến sĩ ít ỏi còn lại, Trần Can đã mưu trí gom tất cả súng đạn của những người đã ngã xuống, liên tục thay đổi vị trí bắn. Anh lừa cho địch tưởng rằng quân ta vẫn còn rất đông khiến chúng không dám tràn lên. Một mình anh cùng nhóm nhỏ ấy đã đánh lui cả một đại đội địch, giữ vững điểm cao cho đến khi quân viện binh tới. Chiều ngày 7 tháng 5 năm 1954, giây phút lịch sử đã đến.Khi lệnh tổng công kích vang dội khắp thung lũng, Trần Can cùng đơn vị đánh thẳng vào trung tâm tập đoàn cứ điểm. Dáng hình anh dũng mãnh, vượt qua những đống đổ nát, lao thẳng về phía sở chỉ huy quân Pháp. Và rồi, giữa nắng chiều Điện Biên, hình ảnh Trần Can tung bay lá cờ "Quyết chiến - Quyết thắng" trên nóc hầm tướng De Castries đã trở thành biểu tượng vĩnh cửu của sự toàn thắng.Nhưng thật đau xót, người anh hùng ấy đã ngã xuống ngay sau khi hoàn thành nhiệm vụ lịch sử. Anh hy sinh do vết thương quá nặng, khi tiếng súng vừa dứt và hòa bình vừa hé rạng. Anh nằm lại giữa lòng đất Điện Biên, nhưng tên tuổi anh đã hóa thân vào màu cờ Tổ quốc, trở thành bài ca bất tử cho các thế hệ thanh niên Việt Nam mãi về sau.



