Khác

“Trận càn ở Bốt Bền và ký ức của bà ngoại tôi”

“Trận càn ở Bốt Bền và ký ức của bà ngoại tôi”

Hưng Yên17/11/2025Nguyễn Minh Hoàng (lớp 4A trường Tiểu học Đồng Tiến xã Tân Tiến tỉnh Hưng Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện: “Trận càn ở Bốt Bền và ký ức của bà ngoại tôi”

Tôi là Nguyễn Minh Hoàng, năm nay học lớp 6. Từ bé tôi đã rất thích ngồi nghe bà ngoại kể chuyện. Bà tôi năm nay đã ngoài tám mươi, nhưng mỗi khi nhắc về những năm tháng chống giặc Pháp ở quê hương Đồng Tiến, giọng bà lại vang lên rõ ràng lạ thường, như thể mọi ký ức vẫn còn ngay trước mắt.

Có một câu chuyện khiến tôi nhớ mãi – trận càn của giặc Pháp ở Bốt Bền, ngay tại xã Đồng Tiến, huyện Quỳnh Phụ. Bà thường nói:
“Hoàng à, thời ấy giặc Pháp tàn ác lắm, chúng không chỉ chiếm đất mà còn gieo nỗi sợ vào từng mái nhà. Nhưng người làng Quan Đình mình thì kiên cường, chẳng bao giờ chịu khuất phục.”

Bà kể rằng gần làng có Bốt Bền, nơi giặc Pháp đóng đồn để kiểm soát vùng Quỳnh Phụ. Từ cái bốt ấy, chúng thường tổ chức những trận càn, lục soát, bắt bớ và đốt phá nhà dân.

Bà nhớ như in một buổi sáng mùa đông năm ấy. Bà mới chỉ là một cô bé mười ba tuổi. Trời còn mờ sương thì từ phía Bốt Bền vang lên tiếng súng nổ và tiếng kèn báo động.

“Chúng nó kéo về đông lắm, Hoàng ạ. Xe cơ giới nghiến nát đường làng. Binh lính mặc áo kaki vàng, đeo súng trường, mặt mũi lạnh như tiền. Chúng vào thẳng làng Quan Đình, đập cửa nhà dân, lục tung từng góc một.”

Bà kể giọng run nhẹ – không phải vì sợ, mà vì nhớ lại những hình ảnh quá đỗi ám ảnh: giặc bắt đàn ông ra sân đình để tra hỏi, chúng đốt rơm rạ, phá nồi niêu, còn súng thì chỉa vào bất cứ ai chúng nghi ngờ.

“Đứa trẻ con nào khóc, chúng quát lớn. Người già không chịu khai, chúng giơ súng hù dọa. Cả làng như nín thở.”

Giặc Pháp đi tới đâu, tiếng la hét, tiếng khóc và mùi khói cháy theo tới đó. Bà bảo:
“Có lúc ông nội mày còn là thanh niên, đang tham gia du kích, nếu bị lộ chắc khó toàn mạng. Nên dân làng phải tìm mọi cách giấu giếm.”

Chúng đốt một số nhà tình nghi nuôi giấu du kích. Chúng bắt mấy thanh niên trói giật cánh khuỷu. Có người bị đánh đến ngất xỉu chỉ vì không khai chỗ cất thóc của làng.

“Nhưng càng tàn ác bao nhiêu, dân mình càng quyết tâm bấy nhiêu. Người Quan Đình không ai chịu khuất phục.”

Điều làm tôi khâm phục nhất khi nghe bà kể là tinh thần mưu trí của nhân dân.

Bà và các chị em trong làng mỗi người một việc: người thì dẫn trẻ con trốn vào hầm bí mật, người thì gánh thóc lên giấu trên gác bếp, người thì chạy báo tin cho du kích rút sang làng bên.

Trong khi đó, các cụ phụ lão giả vờ yếu ớt, đánh lạc hướng địch để chúng không phát hiện đường hầm nuôi giấu cán bộ cách mạng.

Có lúc lính Pháp tiến vào một ngôi nhà có hào bí mật bên dưới. Bà kể:
“Họ đạp xuống sàn, nghe thấy tiếng rỗng rỗng mà vẫn không ngờ. Vì bà chủ nhà khéo lắm, nhét đầy chum vại lên trên, che kín lối vào. Nhờ vậy mà mấy chú du kích bên dưới thoát chết.”

Khi giặc rút lui, dân làng dù mất mát nhưng vẫn nắm tay nhau dọn lại nhà cửa, giấu đi nỗi đau để tiếp tục nuôi hy vọng. Không ai than thở, không ai lùi bước.

Bà nói:
“Người Quan Đình mình sống chết với đất này, Hoàng ạ. Giặc có càn trăm lần, làng vẫn đứng vững trăm lần.”

Cuối mỗi câu chuyện, bà tôi đều nhìn tôi bằng đôi mắt hiền từ nhưng sâu thẳm:
“Cháu ạ, thế hệ của bà chỉ mong các cháu biết trân trọng những gì mình đang có. Hòa bình này được đổi bằng nước mắt và máu của biết bao thế hệ. Hãy sống cho xứng đáng với người đi trước.”

Mỗi lần nghe bà kể, tôi lại cảm nhận được sự kiên cường, lòng yêu nước và tinh thần đoàn kết của cả một làng quê nhỏ bé nhưng anh dũng. Và tôi tự nhủ sẽ ghi lại những câu chuyện ấy, để không ai quên rằng ngay trên mảnh đất Đồng Tiến này, đã có biết bao người dân làng Quan Đình đứng lên chống giặc bảo vệ quê hương.

Người sưu tầm Nguyễn Minh Hoàng lớp 4A trường Tiểu học Đồng Tiến xã Tân Tiến tỉnh Hưng Yên

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn